Hôn nhân gia đình

Chồng quá so đo tính toán

Những ấm ức về chuyện tiền bạc, về cách sống của nhau, về một lần say nắng của chồng, bạn cần gỡ bỏ trước khi ngồi lại và thống nhất với nhau về cuộc sống sắp tới. 
 
Tôi và chồng tôi lấy nhau được 3 năm, chúng tôi có 1 bé trai 2 tuổi. Hiện tại cháu sống cùng ông bà ngoại. Vợ chồng chúng tôi sống không mấy hạnh phúc. Chúng tôi yêu nhau, cưới nhau quá vội vàng và chuyện có con là ngoài ý muốn. Chồng tôi là người ích kỷ, lại so đo với em út hay bất cứ người thân nào.

Cả hai chúng tôi đều có việc làm ổn định nhưng anh ta lúc nào cũng sợ vợ sẽ tiêu hết tiền của mình. Qúa đáng hơn nữa, khi mọi chi tiêu chăm sóc cho con cái đều do 1 mình tôi đảm đương. Nhưng anh ta lại nghĩ tôi đã gửi cho bố mẹ tôi thì bố mẹ tôi phải lo. Anh ta còn nghĩ giữa nam và nữ phải công bằng. Ví dụ như đi ăn thì phải bao qua bao lại, không nên để ai phải thiệt thòi. Cách sống của anh ta là do ảnh hưởng từ gia đình anh ta. Chúng tôi hiện tại chưa cất nhà riêng, anh ta muốn tôi về sống bên nhà anh, nhưng tôi không muốn vì tôi đã từng sống 1 năm ở đó, cách sống và quan niệm sống khác xa nhau thì không thể nào hòa hợp được.

Lúc con tôi được 9 tháng, anh ta bảo anh ta đi ôn thi cao học nhưng thực chất anh ta lại đi gạ gẫm 1 cô bé đang là sinh viên. Và sự thực đã bị tôi phát hiện, cô bé đó đã biết rõ mọi chuyện và đã chấm dứt mọi chuyện với anh ta. Vậy mà mẹ anh ta CHO RẰNG ĐÀN ÔNG TRĂNG HOA LÀ CHUYỆN THƯỜNG TÌNH và bảo là tại người phụ nữ không biết giữ chồng. Nhưng tôi nghĩ đơn giản là khi có con thì hai vợ chồng sẽ cùng nhau chăm sóc con, sẽ cảm thấy hạnh phúc khi ở bên con. Nhưng đó chỉ xuất phát 1 phía từ tôi.

Tôi đã vì con, vì danh dự gia đình mà tha thứ cho anh ta. Nhưng cho tới bây giờ tôi có cảm giác như tình cảm tôi giành cho anh không còn nữa, tôi chỉ sống vì nghĩa mà thôi. Tôi lại nghĩ giá như lúc đó tôi để cho anh ta ra đi luôn chắc sẽ tốt hơn nhiều. Tôi cảm thấy buồn thật buồn vì cuộc đơi tôi đã bị lỡ dở do suy nghĩ không chín chắn. Hiện tại tôi và anh còn quá trẻ tôi 24 và anh chỉ 25 tuổi thôi. Nhưng anh không hề là chổ dựa vững chắc cho cuộc đời của tôi mà ngược lại anh luôn so đo với vợ.....Tâm trạng của tôi rất chán nản, tủi thân. Tôi không biết phải làm gì nữa.

ngoc - nga@
Chào bạn,
Quả thực là bạn đang gặp phải hoàn cảnh lỡ dở vì suy nghĩ không chín chắn khi yêu và cưới quá vội vàng rồi tiếp đến là sinh con khi chưa có kế hoạch. Thế nhưng đây là cuộc hôn nhân, là gia đình, là một đứa con ràng buộc… không phải mọi chuyện có thể sửa lỗi bằng cách vứt đi là xong. Hãy cân nhắc cẩn thận, kỹ lưỡng xem cái gì có thể sửa được, thay đổi được, để đừng thêm một lần nữa lại hành động theo một suy nghĩ không chín chắn mà ân hận về sau.


Đọc thư của bạn, Hạnh Dung có phần chưa hiểu hoàn cảnh sống của các bạn. Là hai người còn rất trẻ, rất khỏe, có thu nhập ổn định, sao lại không tự nuôi con mà gửi con cho ông bà ngoại? Hiện tại các bạn đang sống ở đâu và vì sao cho đến giờ vẫn còn phân vân chuyện về bên nhà chồng ở? Bạn nói “chưa cất nhà riêng” là do không có đủ điều kiện hay do còn phân vân suy tính?... Có rất nhiều vấn đề Hạnh Dung cần biết rõ mới có thể cho các bạn những lời khuyên hợp lý.


Tuy vậy, chỉ qua những gì bạn kể, Hạnh Dung cũng hình dung được phần nào cách sống, suy nghĩ, tâm trạng của bạn. Nhẩm tính ra thì các bạn cưới nhau năm mới chỉ 21 và 22 tuổi, cái tuổi còn quá trẻ, chưa có bao nhiêu kinh nghiệm cho đời sống lứa đôi. Và từ đó đến nay, dù đã 3 năm qua, các vấn đề gia đình của các bạn dường như vẫn chưa được giải quyết dứt điểm bắt đầu từ những mấu chốt cơ bản nhất: chuyện chi tiêu trong gia đình, chi tiêu để nuôi con. Và trong lòng bạn giờ đây tràn đầy ấm ức.

Bạn bảo rằng bạn cảm thấy tình cảm của bạn với chồng không còn, bây giờ chỉ sống vì nghĩa. Thật ra ngay trong câu nói đó, bạn cũng đã là không chín chắn, bởi giữa các bạn giờ đây chưa hề có chữ Nghĩa với nhau, cái chữ này, nó thiêng liêng và ràng buộc lắm, chứ không phải là sự hời hợt, nông nổi của những gá tạm và dễ dàng đổ vỡ chỉ vì chuyện ai trả tiền cho một vài bữa ăn.

Cách suy nghĩ về việc sòng phẳng trong chi tiêu của chồng bạn hiên nay thật ra không phải là hiếm trong giới trẻ, và họ có những cái lý của họ mà không ai có thể phàn bác bằng lý. Tuy nhiên, cũng từ đó mà ngya khi lập gia đình, những người trẻ này cần phải có những sự lựa chọn cách chi tiêu nào cho phù hợp. Trong khi bàn bạc vấn đề này, sự ích kỷ, so đo thật sự hay tính trách nhiệm của mỗi người sẽ được thể hiện rõ.

Bạn hãy cùng chồng bàn bạc lại và xem xét lại bài toán ngân quỹ của hai gia đình. Cái gì chung, cái gì riêng nên thống nhất để không ai phải cảm thấy mình thiệt thòi hay gánh vác nhiều hơn. Trách nhiệm nuôi con của hai vợ chồng là điều hết sức quan trọng mà ban cần phải để cho chồng bạn nhận thức được và chia sẻ cùng với bạn chứ cả hai không thể đổ lên vai ông bà ngoại.

Chuyện chồng bạn có mối quan hệ bên ngoài cũng không phải là điều lạ lẫm gì trong cuộc sống hiện nay và nói thật ra, suy nghĩ của mẹ chồng bạn cũng chẳng phải là không đúng khi mà hiện tượng ngoại tình ngày nay ngày càng trở nên phổ biến, chẳng phải chỉ ở đàn ông mà cả ở đàn bà. Cho nên “giữ nhau” vẫn là một vấn đề cần thiết trong hôn nhân, chứ không phải là chuyện đơn giản như bạn nghĩ. Nghĩa là phải có sự tha thiết với điều mình đang có, ở cả hai, thì may ra gia đình mới tồn tại. Chẳng có điều gì bây giờ cứ tự nhiên, đơn giản mà có được. Hạnh phúc gia đình càng không.

Những ấm ức về chuyện tiền bạc, về cách sống của nhau, về một lần say nắng của chồng, bạn cần gỡ bỏ trước khi ngồi lại và thống nhất với nhau về cuộc sống sắp tới. Bạn phải nói chuyện hết sức bình tĩnh và phải xác định trước khi bàn bạc là cả hai đứa còn muốn giữ gìn vun đắp cho gia đình, chăm sóc con cái. Cuộc trò chuyện đó là để hai bạn nhìn thấy tương lai của gia đình mình, hướng đi, cách sống sắp tới. Không thể tiếp tục cảnh sống như hai đứa trẻ chơi trò chơi vợ chồng, con cái đẻ ra để người khác nuôi. Và nếu dù chỉ một trong hai người không thể nào hiểu trách nhiệm bổn phận của mình, không từ bỏ được những so đo, tính toán như trong một cuộc thương lượng về các phần hùn thì các bạn nên suy nghĩ lại về cuộc sống chung của mình. Dù gì đi chăng nữa, hãy nhớ một điều: đừng vội vứt bỏ điều gì khi chưa cố công sửa chữa nó. Các bạn là những người trẻ, các bạn còn thời gian đề thay đổi chính bản thân mình nếu nhận thức được vấn đề và có thiện ý với nhau.

Thất vọng vi chồng không chủ động

Hãy làm gì đó, lắc rung, la lớn hay thậm chí đòi hỏi… để cuộc sống chung của hai người không còn vật vờ và hướng ra bên ngoài, về hai phía khác nhau.

Chào chị Hạnh Dung,

Em mong chị có chút thời gian chia sẻ với em. Chuyện của em chắc là cũng phổ biến như những người đến gặp chị. Vợ chồng em hiện chưa có con, kinh tế khá. Chồng em cũng có điểm tốt là chưa có bồ bịch tào lao (ngày trước thì cũng ăn chơi qua đường nhưng đó là lúc chưa lấy em), lương tháng cũng đưa cho vợ đủ để trả nợ ngân hàng và giữ lại 1 chút để chi tiêu. Nhưng em có cảm giác chồng em không quan tâm tới gia đình chị à.

Vợ chồng em khó có con, chồng đã gần 40 tuổi mà cứ hút thuốc ngày 1 gói hơn và tuần đi nhậu cũng mấy tối. Còn thích thức khuya xem phim kiếm hiệp và đi thể thao với mấy sếp để dễ nhậu. Gia đình bên vợ khuyên răn hạn chế để mau có con (lần thai trước em đã phải bỏ sớm vì con ngừng phát triển sớm, thời gian mang thai 8 tuần mà ngày nào cũng gây nhau, khóc lóc rồi không ăn, không ngủ đươc). Vậy mà chồng em cũng không cố gắng cải thiện sức khỏe, chuyện vợ chồng thì hầu như rất hiếm vì mỗi lần gần nhau chồng em đều vội vàng, mà 1 tháng chỉ được vài lần vì chồng em chỉ hành sự khi em nhắc để có con thôi.


Chồng em giống như đang sống trong 1 cái chòi lá ở quê nhà chị à. Mặc cho cửa nẻo gãy sút, mái nhà dột, nhà rỉ nước, điện rò...chồng em vẫn đều đặn coi phim và đi nhậu. Mỗi lần cãi nhau chồng em lập tức đổi qua Mày - tao, rồi đòi giết em chết để em im miệng. Em cảm thấy cuộc sống của tụi em không có mục tiêu chung, cũng như cảm thấy mình thật cô độc vì không thể chia sẻ gì được với chồng. Đã quá nhiều lần em muốn ly dị, nhưng mẹ em nhất định không chịu, mẹ em sợ bỏ rồi người đời đồn đại em là do vô sinh mà bị chồng bỏ. Em chỉ muốn kiếm đứa con rồi ly dị cho rồi.

Nói thật với chị là em cũng khá nóng tính, khó tính. Em cũng xấu người thôi chứ không có gì xuất sắc. Dường như gốc rễ vấn đề của tụi em là vì em hy vọng chồng em sẽ chủ động, nhưng chồng em nhiều lần không làm được nên sự tin tưởng và tôn trọng giảm đi...Cuộc sống của em chán lắm chị à. Em không còn muốn chăm sóc bản thân, chăm sóc cho gia đình nữa. Em cũng hết động lực để phấn đấu trên đường đời. Mỗi khi muốn gần lại, trong đầu em lại hiện lên những từ mày tao, giết chóc. Em cảm thấy ghê tởm và tình yêu chết dần. Phải làm sao đây chị ơi? Cuộc đời đối với em thật là vô nghĩa khi gia đình không phải là chỗ dựa.
Thanh Xuân - thanhxuanvn1978@
 Chào bạn,
Những gì bạn kể về chồng mình minh chứng rất rõ ràng điều bạn nói: chồng bạn không còn quan tâm đến gia đình nữa. Nhưng ở đây, Hạnh Dung muốn thêm vào câu của bạn chữ CÒN. Bởi Hạnh Dung nghĩ rằng đã từng có lúc nào đó chồng bạn không như vậy, và có những gì đó đã xảy ra, đã diễn biến âm thầm, để đến nỗi cả bạn lần anh ấy đều đang buông xuôi mọi việc.


Thật sự khi đọc thư của bạn, Hạnh Dung hình dung ra một bức thư khác nữa, có thể là của chính chồng bạn gửi cho Hạnh Dung, than thở về một người vợ hình như cũng chả còn quan tâm đến gia đình, đến chồng, đến chính bản thân mình. Người vợ đó đã vốn không phải là có nhan sắc, cũng chẳng có chút cố gắng nào chăm sóc cho bản thân. đã thế lại hết sức nóng tình và khó tính, chẳng thề nào mà chiều chuộng được cô ta. Người chồng kể rằng anh ta vẫn thực hiện tốt mọi nghĩa vụ của người đàn ông với gia đình, nộp tiền đầy đủ… Nhưng cô vợ đó cũng chẳng chịu chăm sóc gia đình. Còn riêng tư vợ chồng, cô ấy thụ động đến phát chán…

Tấ nhiên, bức thư đó chỉ là điều Hạnh Dung hình dung ra, để chính mình có được sự cân bằng giữa một câu chuyện kể có ý kiến của cả từ hai phía. Và khi nghĩ tới một bức thư như thế, Hạnh Dung phần nào có thể hiểu được tình trạng gia đình của bạn một cách chính xác hơn. Còn bạn, nghe Hạnh Dung miêu tả, bạn có nghĩ được điều gì sáng sủa hơn về phần lỗi của mình trong việc buông xuôi để cho mọi thứ lụi tàn một cách ủ ê đến thế hay không?

Đừng nghĩ đến giải pháp ích kỷ: sinh con để giải thoát cho mình. Bởi một đứa trẻ có quyền và cần được sinh ra từ hạnh phúc, sống trong hạnh phúc. Bạn sẽ chẳng giải quyết được chuyện gia đình, cũng không giải quyết được chuyện của mình bằng một đứa con. Sự ra đời của đứa trẻ có lẽ chỉ làm rối thêm, phức tạp thêm những vấn đề chưa giải quyết. Bạn biết gốc rễ của vấn đề là từ việc bạn muốn chồng chủ động, tại sao bạn lại phải thụ động nhìn mọi thứ tan vỡ như vậy?

Hãy làm gì đó, lắc rung, la lớn hay thậm chí đòi hỏi… để cuộc sống chung của hai người không còn vật vờ và hướng ra bên ngoài, về hai phía khác nhau. Hãy chăm sóc bản thân mình, uốn nắn chính bản thân mình những tính quá xấu với một người vợ: nóng tính và khó tính. Thay đổi từ bản thân mình và làm cho chồng ngạc nhiên, cuốn chồng theo những thay đổi. Gạt bỏ những ám ảnh về ngôn từ mà chồng bạn đã nói (có thể một phần nguyên nhân là tức giận về những cư xử của bạn), thay đổi những ám ảnh về bạn mà có thể chồng bạn cũng có trong đầu. Hãy làm tất cả để đánh thức cuộc sống của mình dậy.

Nói thật, nếu nghe bạn kể về chính mình cuối bài và so với hình ảnh bạn vẽ ra về chồng đầu bài, Hạnh Dung nghĩ rằng khối bạn đọc nữ sẽ nghĩ: cô này… thế là còn may. Vậy thì hãy bắt đầu làm gì đó từ cái nhìn chân thực về chính bản thân mình để mà lạc quan và vui vẻ bắt tay vào cuộc cứu vớt cuộc đời mình, gia đình mình.

Khổ tâm vì ngoài 60 tuổi chồng vẫn ghen tuông

Chỉ vì vô tình biết chuyện năm xưa tôi từng yêu người khác mà ngoài 60 tuổi rồi chồng tôi vẫn ghen tuông.

Chị Thanh Bình thân mến!
Tôi đang có một chuyện khó xử trong đời sống hôn nhân khi mà chồng tôi ghen tuông, đay nghiến vợ. Mong chị cho tôi một lời khuyên!
Tôi năm nay 62 tuổi và chồng tôi 65 tuổi. Chúng tôi đã kết hôn được 37 năm, có 4 con gái. Nay các cháu đều trưởng thành có gia đình riêng chỉ còn con út mới đi du học về chưa lập gia đình.

Người ngoài nhìn vào gia đình tôi luôn khen ngợi bởi các con tôi đều thành đạt về kinh tế, có vị trí trong xã hội nhưng không ai biết được tôi luôn đau khổ vì những đòn tra tấn tâm lý của chồng. Chuyện bắt đầu từ 2 năm trước, khi con tôi đang tìm hiểu 1 anh Việt kiều bên nước ngoài, anh ta nói dối con tôi vì quá khứ anh ta đã chung sống như vợ chồng với người yêu trước. Tôi khuyên con hãy để quá khứ ngủ yên và chia sẻ với con rằng, trước đây, trước khi yêu bố, mẹ cũng yêu một người và bao năm qua bố không hề hỏi mẹ về chuyện ấy. Tôi thực sự không ngờ rằng chồng tôi đã nghe trộm cuộc nói chuyện đó.


Sau hôm đó chồng tôi bắt đầu tra khảo chuyện người yêu cũ và tưởng tượng ra đủ thứ bệnh hoạn về tôi.  Sau khi bỏ người yêu đầu một thời gian dài, tôi mới nhận lời yêu chồng tôi và anh cũng biết chuyện tôi đã từng có người yêu. Tôi đến với chồng là trinh nguyên bởi thời xưa chỉ có những cái nhìn và cầm tay là được phép. Tôi đã xin lỗi chồng, lúc đó vì thương con nơi đất khách quê người muốn con đỡ buồn nên đã nói thế.

Khổ tâm vì ngoài 60 tuổi chồng vẫn ghen tuông - 1
Ngoài 60 tuổi, khổ tâm vì chồng còn ghen tuông, đay nghiến vợ (Ảnh minh họa)

Từ ngày đó chồng tôi luôn gây sự đủ thứ dù tôi hết mực thương yêu chồng. Bao năm lăn lộn kiếm tiền và 1 mực chung thuỷ nuôi chồng con. Anh luôn chửi bởi sỉ vả hạ nhục tôi, đi kể lể những điều anh tự tưởng tượng như 1 người vô học mặc dù vợ chồng tôi đều là công chức nhà nước có ăn học tử tế gia đình hình mẫu. Hai năm qua tôi sống trong đau khổ, uất ức vì bị chống sỉ vả bắt tôi nhận những điều mà anh tưởng tượng ra. Anh đi kể lể mọi nơi mọi lúc với họ hàng bạn bè và sỉ nhục tôi.

Hiện nay chúng tôi đã ly thân và nguy cơ tan vỡ gia đình trong tầm tay ở cái lứa tuổi đáng lẽ phải được an nhàn tuổi già hạnh phúc ấm no. Tôi vẫn rất yêu chồng và không muốn tan nát gia đình nhưng không thể chịu được sự sỉ nhục quá mức nữa. Tôi đã tìm mọi cách giải thích và khuyên nhủ chồng nhưng anh càng lúc càng quá đáng đã sỉ vả tôi. Tôi đau khổ lắm, tôi thật sự cần một lời khuyên để thoát khỏi cuộc sống địa ngục này. Tôi xin cám ơn! (Bạn đọc)

Trả lời:

Bác thân mến! Cảm ơn bác đã gửi những tâm sự của mình về cho chuyên mục. Qua thư, Thanh Bình hiểu rằng bác đang rất khổ tâm khi sống với nhau gần hết cuộc đời, giờ đây bác trai lại nghi ngờ tình cảm của bác dẫn đến hai vợ chồng rạn nứt tình cảm để rồi phải ly thân. Bác không muốn ly hôn vì cả hai đã nhiều tuổi nhưng lại không thể chịu nổi sự dày vò từ người chồng bao năm đầu gối tay ấp của mình.

Khổ tâm vì ngoài 60 tuổi chồng vẫn ghen tuông - 2
Hi vọng rằng bằng những lời nói nhẹ nhàng, bằng sự phân tích của các con, chuyện vợ chồng bác sẽ được giải quyết, hạnh phúc gia đình được ổn định trở lại. (Ảnh minh họa)

Thanh Bình xin chia sẻ cùng bác nỗi khổ tâm mà bác đang phải trải qua. Quả thật, sau gần một đời chung sống, hết lòng vì chồng, vì con, giờ đây lại bị chồng nghi ngờ, đay nghiến về chuyện quá khứ như vậy là điều thật đau khổ. Ở cương vị người vợ, ai cũng cảm thấy bị tổn thương vì điều này. Hơn nữa, cả hai bác đều ở độ tuổi không còn trẻ nữa nên việc cơm không lành, canh không ngọt lại càng đau lòng hơn.
Có lẽ lúc này bác nên bình tĩnh lại, gạt bỏ nỗi buồn đó sang một bên, ngồi lại, nói chuyện rõ ràng với bác trai một lần. Bên cạnh đó, các có thể nhờ các con nói chuyện nghiêm túc với bố, để bác trai nhận thức được vấn đề. Khi các con cùng tham gia vào, có lẽ bác trai sẽ phải thay đổi. Tất nhiên nếu như bác trai không chịu thay đổi thì không còn cách nào khác là buộc lòng phải sống ly thân, chờ thời gian cho bác trai suy nghĩ lại mọi chuyện. Bác không thể sống mãi trong sự dày vò, đay nghiến của chồng như thế được vì nếu như vậy sẽ làm ảnh hưởng tới sức khỏe của bác.

Hi vọng rằng bằng những lời nói nhẹ nhàng, bằng sự phân tích của các con, chuyện vợ chồng bác sẽ được giải quyết, hạnh phúc gia đình được ổn định trở lại.
Chúc bác mạnh khỏe và hạnh phúc!


Theo Thanh Bình (Khám phá)

Trắng tay vì chồng vay nợ để sĩ diện trong ngày cưới

Vì tính sĩ diện, chồng tôi vay tiền để lo một đám cưới rình rang. Kết cục cưới xong hai vợ chồng kéo cày trả nợ.

Về sống cùng chồng mới được vài tháng, cuộc hôn nhân chỉ vừa mới bắt đầu tôi đã cảm thấy thực sự chán nản và mệt mỏi khi nợ nần chồng chất. Tất cả cũng chỉ vì cái tính sĩ diện của chồng tôi mà ra.

Khi mới yêu, tôi đã biết hoàn cảnh của anh ấy không lấy gì làm khá giả. Bố mẹ, các em đều phụ thuộc cả vào anh. Bản thân anh cũng chỉ là nhân viên văn phòng bình thường nên chuyện giàu có, dư giả là không nhiều. Tôi không hề lấy điều đó là cái cớ để chê bai anh. Khi tôi đã quyết định lấy anh có nghĩa là tôi trân trọng con người anh chứ không phải nhìn vào những thứ của lả, vật chất anh có để chọn anh làm chồng. Nhưng anh thì lại suy nghĩ khác.


Anh ấy là người có tính sĩ diện và tự ái cao. Anh không muốn ai chê cười mình nên khi cưới tôi anh không muốn thua kém bất cứ một ai. Bình thường đi làm anh cũng đã hay khoe khoang nhà anh giàu có với bạn bè. Trong khi đó tôi biết thừa hoàn cảnh của anh như thế nào. Nhưng tôi kệ vì tính anh vậy rồi, thích “chém gió”, thích tỏ ra ta đây, sành điệu…

Trắng tay vì chồng vay nợ để sĩ diện trong ngày cưới - 1
Vì tính sĩ diện, chồng tôi vay tiền để lo một đám cưới rình rang. Kết cục cưới xong hai vợ chồng kéo cày trả nợ (Ảnh minh họa)

Đám cưới của chúng tôi, đến chính tôi cũng bất ngờ. Tôi nói với anh hãy lựa cơm gắp mắm. Nhà mình có sao thì làm vậy, đừng vẽ vời, phô trương quá để rồi sau này hai vợ chồng lại mệt mỏi mà kéo cày trả nợ. Nhà tôi không phải là nhà trọng hình thức, chỉ cần hai bên làm sao cho vừa phải, không khiến người ta chê cười nhưng cũng hợp với điều kiện kinh tế nhà mình là được. Vậy mà, đám cưới của tôi rình rang lắm, to nhất khu phố.

Trong đám cưới, ai cũng khen tôi số sướng thế, lấy được chồng giàu nên đám cưới mới “oai” như vậy. Tôi cũng không hiểu anh ấy lấy đâu ra tiền để thuê xe ô tô xịn, để tổ chức đám cưới long trọng đến vậy. Tôi cũng giật mình và có phần lo lắng. Tuy nhiên tôi lại tự an ủi mình có lẽ gia đình anh có ai trong họ giúp đỡ. Anh phải có người hỗ trợ thì mới làm được thế chứ không lẽ tiền chẳng có mà còn chơi sang?
Nhưng tôi đã nhầm. Toàn bố số tiền chi phí cho đám cưới để “đẹp mặt hai bên” là do chồng tôi đi vay người ta để làm. Tôi cũng không hiểu anh ấy làm như thế để làm gì. Anh ấy hứa với người ta sau khi cưới 2 tuần sẽ trả. Có lẽ anh ấy nghĩ rằng đám cưới sẽ có nhiều tiền nên mới mạnh miệng như vậy. Thế là sau khi cưới đúng 2 tuần, trong khi hai vợ chồng còn đang dùng cơm tối đầy hạnh phúc với nhau, họ ập vào tận nhà đòi tiền khiến tôi sợ hốt hoảng.

Trắng tay vì chồng vay nợ để sĩ diện trong ngày cưới - 2
Cuộc sống hôn nhân chỉ vừa mới bắt đầu mà tôi cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Những tưởng cưới xong sẽ có một khoản tích cóp nhưng chẳng ngờ lại tay trắng chỉ vì thói sĩ diện của chồng như thế. (Ảnh minh họa)

Đến lúc này tôi mới vỡ lẽ anh vì sĩ diện hão với đám bạn nên vay cả đống tiền để lo đám cưới. Những khoản không cần thiết anh cũng vẽ ra. Hai vợ chồng tôi phải dồn toàn bộ tiền mừng, bán cả số nữ trang là của hồi môn của bố mẹ cho tôi đi để trả nợ. Ấy vậy mà sau khi thanh toán, hai vợ chồng vẫn còn nợ hơn chục triệu nữa mới xong.

Cuộc sống hôn nhân chỉ vừa mới bắt đầu mà tôi cảm thấy mệt mỏi vô cùng. Những tưởng cưới xong sẽ có một khoản tích cóp nhưng chẳng ngờ lại tay trắng chỉ vì thói sĩ diện của chồng như thế. Tôi thực lòng buồn chán lắm, cứ thế này tôi không biết cuộc hôn nhân này sẽ về đâu?




(hangnguyen@...)
(Khám phá)

Chồng xấu

Thỉnh thoảng thức dậy ngồi chống cằm ngắm chồng đang ngủ, tôi thường lẩm bẩm “công nhận chồng mình... xấu thật”. Rồi lại tủm tỉm cười khi nghĩ về lúc mới yêu nhau.
 
Lần đầu tiên anh ra mắt gia đình, mẹ tôi giãy nảy: “Trời ơi sao mày yêu đứa xấu triệt để vậy con. Bảo nó đi phẫu thuật thẩm mỹ rồi hãy nghĩ đến chuyện cưới xin”. Bố tôi cười xòa bảo: “Ô cái bà này hay nhỉ. Được thằng con rể ăn dưa hấu không cần thìa thế cũng hay. Hơi vẩu một tí thật đấy nhưng mà nhìn lúc nào cũng thấy tươi hơn hớn”. Tôi dù thương yêu anh thật và cũng biết “tốt gỗ hơn tốt nước sơn” nhưng thỉnh thoảng cũng phải mang nhan sắc ông chồng tương lai ra dọa dẫm. Bây giờ, thỉnh thoảng anh vẫn hay nhắc lại lời đe dọa khủng khiếp của tôi lúc ấy “lấy anh về rồi sau này mà đẻ con gái xấu giống anh thì… em sẽ kết tội anh mỗi ngày. Cho đến khi con gái chúng ta có người chịu rước mới thôi”.

Rất may con gái chúng tôi... không giống bố. Tôi vẫn nhớ khi mới sinh xong, chồng chạy vào bế con trên tay rồi hét lên sung sướng: “Em ơi, may quá con xinh đẹp giống em này”. Lúc ấy tôi rớt nước mắt vì thương chồng, bởi con người sinh ra được cha mẹ cho hình hài như thế nào thì hưởng vậy. Anh từng bảo vì chẳng ai có quyền lựa chọn nhan sắc cho mình nên anh chẳng bao giờ mặc cảm. Sống với nhau bao nhiêu năm, tôi luôn thấy anh chỉn chu chăm sóc vẻ bề ngoài sao cho gọn gàng, lịch sự.

Mỗi khi đi đâu đó cùng tôi, anh đều chăm chút từ đầu tóc, quần áo đến lời ăn tiếng nói để “vợ đỡ phải xấu hổ vì chồng”. Không biết có phải do chăm chút bề ngoài tốt hơn hay vì nhìn mãi thành quen mắt mà tôi không còn thấy chồng mình “xấu triệt để” như trước nữa. Thậm chí còn nhận ra chồng có nhiều nét ưa nhìn. Thỉnh thoảng hai đứa cùng đứng trước gương, anh bảo: “Chỉ cần cao thêm chút nữa, trắng ra chút nữa thì anh ra đường khối cô theo. Có khiếm khuyết một tí thế này mới đến lượt em chứ”.
Anh xấu người nhưng được cái tốt nết. Yêu thương, chăm chút vợ con thì hiếm ai bằng. Bạn bè bảo tôi trông thế mà khôn, chọn chồng xấu vừa đỡ phải giữ chồng lại vừa được nhờ. Đàn ông có vợ đẹp thì sợ mất nên phải chiều chuộng lấy lòng. Thực ra không phải vậy, những điều anh làm cho tôi đều xuất phát từ tình yêu thương và không hề toan tính. Tôi hạnh phúc từ những điều tưởng chừng như đơn giản nhưng càng sống càng trân quý. Sau giờ làm anh vội vã về với vợ con, tạt qua chợ chọn mua những thứ tươi ngon về cùng nhau vào bếp.

Thỉnh thoảng, anh sắp xếp cho vợ chồng con cái đi nghỉ cuối tuần đâu đó để thay đổi không khí. Anh dặn, “về thăm nhà đừng quên biếu mẹ chút tiền để mẹ thỉnh thoảng mua quà bánh nghe em”. Mỗi khi thấy tôi ngồi buồn nhớ quê, anh lại lặng lẽ thu xếp mọi việc dẫn tôi về. Những ngày thành phố mưa dai dẳng buồn thiu, chúng tôi cùng ngồi xem một bộ phim hay, đọc một cuốn sách mới mua, anh không quên giục tôi vào bếp nấu kẹo lạc, làm mứt gừng khuấy động căn nhà bằng mùi hương và tiếng cười rộn rã. Sống với nhau từng ấy năm, tôi thầm cảm ơn anh vì đã cùng tôi vun vén một đời sống bình dị và ấm áp…
Dù đi đâu người ta cũng bảo đôi đũa lệch nhưng anh chẳng thấy buồn. Trái lại tôi luôn thấy anh tự hào về vợ. Nhiều ông chồng thấp thì ghét vợ đi guốc cao, chồng xấu thì cấm vợ làm đẹp vì sợ không giữ nổi. Nhưng anh rất thích vợ làm đẹp. Đi đâu thấy váy xinh, giày đẹp là mua về cho vợ. Thỉnh thoảng, anh giục vợ đi làm tóc, tập gym giữ dáng, tối về thì giành phần đắp mặt nạ cho vợ. Bạn anh dọa: “Vợ đẹp là vợ người ta. Cứ trang điểm cho vợ đẹp, rồi nó chán chồng nó theo trai là dại”. Hỏi anh có sợ không? Anh bảo sợ gì chứ, “vợ đẹp là vợ của anh mà”.

 Theo VŨ THỊ HUYỀN TRANG PNO

Hủy hôn ngay tại đám cưới vì cô dâu… hung dữ

Các khách mời đều cảm thấy ngỡ ngàng khi chú rể bất ngờ tuyên bố hủy hôn ngay tại đám cưới.

Tin tức từ Shin Min Daily News cho biết, chú rể 26 tuổi tên Liu cùng cô dâu bằng tuổi đã đặt tổng cộng 12 bàn tiệc cưới tại khách sạn 5 sao Sentosa với chi phí 20 nghìn đô. Tuy nhiên, trước lễ cưới 1 ngày, chú rể đã gọi điện đến khách sạn hủy lễ cưới.

Khi khách mời đã có mặt đông đủ tại khách sạn tham dự lễ cưới, chú rể Liu xuất hiện mà không có cô dâu bên cạnh. Anh không ngồi ở bàn tiệc chính với các thành viên trong gia đình mà ngồi cùng các khách mời. Liu đã tuyên bố hủy hôn và xin lỗi trước mặt quan khách.

Được biết, chú rể Liu từng theo đuổi cô dâu trong suốt 3 năm mới được cô nhận lời. Tuy nhiên, một tuần trước hôn lễ, hai người đã xảy ra mâu thuẫn.

“Cô ấy đã tát tôi 7 cái. Vai và má tôi vẫn còn nhiều vết thâm tím do cô ấy để lại”, chú rể tâm sự. Liu và cha mẹ anh đã rất thất vọng về điều đó.

Liu (áo trắng) xuất hiện tại đám cưới mà không có cô dâu bên cạnh. Ảnh Shin Min Daily News.

Sau đó, Liu đã suy nghĩ rất kỹ và đau khổ khi quyết định hủy lễ cưới.

“Tôi nghĩ giữa hai người cần phải giải tỏa mọi vấn đến trước khi tiến tới hôn nhân. Tôi sẽ tặng toàn bộ số tiền mừng của khách cho tổ chức từ thiện”, Liu chia sẻ.

Được biết, cô dâu hiện đang mang thai con của Liu.

“Trước khi cưới, Liu nói rằng cuộc hôn nhân của chúng tôi có thể sẽ tan vỡ vì chúng tôi hay cãi nhau. Điều đó khiến tôi rất tức giận, do vậy, tôi đã tát anh ấy. Móng tay tôi cào vào người anh ấy nhưng tôi không tát anh ấy tới 7 cái”, cô dâu cho biết.

Cô nói thêm, mẹ chồng tương lai của cô cũng khó tính nên khiến cô cảm thấy buồn chán.

“Tôi đang mang thai nên tâm trạng không ổn định. Nhiều vấn đề xảy ra khiến tôi không vui chút nào nên mới có hành động như vậy”, cô dâu phân trần.

Tuy nhiên, mặc dù hủy hôn nhưng chú rể Liu cho biết vẫn dành tình yêu cho cô.
“Tôi hy vọng cô ấy sẽ kiểm soát được tính nóng giận của mình và tôi vẫn luôn chờ đợi cô ấy”, Liu nói.


Theo Thiên Bình (Đời sống pháp luật)

Kiếm vợ khác sanh con trai

Em dọn những kỷ vật cuối cùng cất vào chiếc hộp trước khi rời xa căn nhà từng một thời cả anh và em đều gọi nó bằng hai từ thân thương: tổ ấm.


Em đã cố để nước mắt đừng trào ra nhưng không hiểu sao chúng cứ thi nhau chảy xuống môi chát đắng. Em gái em sững sờ nhìn chị rồi hét lên: "Chị vẫn còn khóc vì kẻ bội bạc đó sao? Còn đống kỷ niệm kia nữa, vứt hết đi, tống khứ hết ra khỏi cuộc đời chị đi cho nhẹ nợ".

Rồi em gái em đóng sập cửa phòng, bực bội bỏ ra ngoài. Nhìn những khung hình gói kín, chiếc hộp kỷ niệm đặt ngay ngắn trên bàn và cả khuôn mặt nhạt nhòa nước mắt của mình trong gương, em ước giá như em có thể làm được như em gái em nói. Có thể lòng em sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Anh đi thật rồi, rời xa ba mẹ con em để đến với người con gái đó, người đã mang đến cho anh một thứ mà lâu nay anh vẫn âm thầm khát khao nhưng không có được ở em, đó là một đứa con trai.

Khi bước vào phòng sinh đứa con thứ hai, lòng em nặng trĩu nhưng anh nắm lấy tay em trấn an: Vui lên em, con gì cũng là con của mình mà. Con gái thì mình càng được nhờ sớm lại đỡ phải hò hét.


Có thế thôi mà em có thêm quyết tâm để vượt cạn và chăm sóc hai thiên thần bé bỏng, vun vén cho tổ ấm của vợ chồng mình. Nhà không có người giúp việc, bà nội chỉ đỡ cho tháng đầu. Ra tháng em phải tự lo mọi việc. Cả ngày xoay vần, nhiều hôm đêm đến con lại quấy khóc, anh ngủ phòng bên em không nỡ đánh thức, một mình bế con rã cả cánh tay, vừa chợp mắt thì trời đã sáng, lại phải vực mình dậy mà lo việc. Nhiều hôm mệt đuối nhưng nhìn anh đi làm về là sà vào nôi hôn hít con em như quên hết mệt mỏi. Anh chăm chút em nhiều hơn, quan tâm em từ những điều vụn vặt. Các con mình cứ thế lớn lên trong tình yêu thương đủ đầy của cả bố và mẹ. Em đã nghĩ gia đình mình sẽ mãi hạnh phúc.

Nhưng rồi một ngày anh đường đột đề nghị: "Bé Thỏ đã lớn rồi hay em sinh đứa nữa đi". Tưởng anh đùa nên em gật, nhưng khi biết ý anh nghiêm túc, em đã từ chối. Em cũng đã trải lòng cho anh hiểu những suy nghĩ trong em. Anh không giận, cũng không khó chịu, chỉ nhẹ nhàng: "Tại anh thích nhiều con nên suy nghĩ vậy thôi, em đừng bận tâm nhé".

Có lẽ bởi không có bất kỳ một dấu hiệu nào của sự không thỏa mãn từ anh nên em toàn tâm toàn ý chăm lo cho tổ ấm của mình. Cho đến một ngày, em bàng hoàng khi nghe tin anh có người phụ nữ khác. Người đó đang mang trong mình giọt máu của anh và sắp đến ngày lâm bồn. Bạn em đã vô tình bắt gặp anh đưa cô gái đó đi khám thai ở phòng khám tư.

Trải qua những ngày vật vã, đau đớn cuối cùng em cũng lấy hết can đảm để hỏi anh một câu mà khi cất lời trái tim em như bị cấu xé:

- Chỉ đơn giản là vì khát một đứa con trai thôi sao?

Anh gật đầu. Cũng có người khuyên em phải giữ anh lại bằng mọi giá, nhưng em buông tay vì em biết anh đã không còn thuộc về mẹ con em nữa.

Anh từng hỏi em rất nhiều lần rằng em có yêu cầu, đề nghị gì từ anh nhưng em đã lắc đầu. Em cũng chẳng đủ dũng cảm, đủ cao thượng để chúc anh hạnh phúc với người mới. Nếu có một mong muốn để nói với anh, chỉ là mong anh đừng bao giờ để cho con nhận ra lý do anh bỏ mẹ con em đến với người con gái đó.

Hãy cứ để cho con và những người xung quanh vẫn nghĩ về sự đổ vỡ của chúng ta đơn giản chỉ là mình đã hết duyên nợ với nhau.

Theo THU NHẬT PNO

Vô duyên để…giữ vợ!


Tạm gọi vợ chồng họ bằng 2 cái tên dễ thương là Múi mít và Hột mít. Múi mít là kỹ sư giỏi, được nhiều công ty điện tử hàng đầu săn đón và tất nhiên cũng có nhiều phụ nữ săn đón. 


Ngày chưa lấy vợ anh cũng phong độ lắm với chiều cao lý tưởng và thân hình cân đối, nhưng nhờ tài nấu ăn ngon của vợ nên cứ nhích ra từ từ và được vợ ưu ái gọi là Múi mít. Còn Hột mít thuộc mẫu phụ nữ hai giỏi, dáng vóc nhỏ bé và rất nhanh nhẹn hoạt bát, thế nhưng từ khi mang bầu cô trở nên tròn quay vì chiều ngang giãn nở trong khi chiều cao thì đã bị chốt sổ từ lâu nên bị chồng gọi là Hột mít.

Dù Hột mít bị xuống cấp và khá “xộc xệch” nhưng Múi mít lúc nào cũng săn đón như hồi mới yêu. Đi làm về, chồng lăng xăng vào bếp phụ vợ, vừa đút cho con ăn vừa làm hoạt náo viên khiến thằng nhóc cười sằng sặc văng cả bột lên áo và mặt mũi bố. Thế mà Múi mít cứ để nguyên vậy cho đến khi vô bàn ăn, khiến Hột mít nhìn mà cười muốn văng khỏi ghế. Vậy mà chồng còn nhăn răng ra trêu vợ: “Kệ tui, tui xấu và vô duyên vậy cho vợ tui nhờ!”.

Số là có lần vô tình gặp nhau tại quán cơm bình dân giờ ăn trưa, một đồng nghiệp của Múi mít ngồi cùng bàn với Hột mít và kể cho Hột mít nghe rằng Múi mít đã nói tỉnh queo với một cô bạn đồng nghiệp: “Vô duyên cho vợ tui nhờ!” Nguyên do là cô ta cứ “tán” hoài mà không được, giả vờ hỏng xe để quá giang thì anh không chịu chở, cô làm bộ nhờ vả rồi mời đi uống nước thì anh từ chối, ỏng ẹo trước mặt anh thì anh cứ như bị mù, nhắn tin à ơi với anh thì anh xóa cái rột rồi chẳng trả lời trả vốn gì hết…

Đỉnh điểm là bữa đó cô nàng lại mượn cớ xe bị hư để quá giang về nhà nhưng lại bị anh từ chối, tức quá cô nàng mới bảo: “Sao anh khó chịu và vô duyên thế?”. Anh nói luôn “Vô duyên cho vợ tui nhờ!”. Bị ghét thì cũng đành chịu, anh cho rằng đó là cách hiệu quả nhất để giữ vợ, giữ hạnh phúc gia đình. Mình có đàng hoàng, đâu ra đó thì mới mong vợ mình tôn trọng mình, mới không mơ màng đến người đàn ông khác và không hát bài “nửa đêm nhớ ai…”.


Mà đó không phải là lần duy nhất Múi mít bị rủa là “vô duyên”, bởi sự hấp dẫn của người đàn ông trí thức, đạo mạo cũng làm nhiều phụ nữ liêu xiêu lắm. Mà thói đời, cái gì càng khó với tới thì lại càng cuốn hút đến ma mị. Múi mít càng đứng đắn bao nhiêu thì càng có nhiều phụ nữ “xáp vô” bấy nhiêu. Mới cách đây chưa lâu có cô gái đẹp ơi là đẹp dọn vào căn hộ duy nhất còn trống của cái chung cư hai vợ chồng nhà Mít ở. Đợt đó Hột mít đi công tác mấy hôm, định mang con gửi ông bà ngoại nhưng Múi mít bảo không phải gửi, để con cho Múi mít trông.

Thế là ban ngày thằng nhóc ở nhà với bà giúp việc, chiều thì bà giúp việc về, giao thằng nhóc lại cho bố. Tối đó cô hàng xóm trẻ đẹp ở căn hộ đối diện gõ cửa nhà Múi mít bảo đau đầu quá, hỏi xin trái chanh tươi pha nước uống giã rượu. Hồi sau cô ta lại gõ cửa bảo buồn quá, muốn tâm sự với ai đó. Múi mít tỉnh khô bảo thế thì cô gọi cửa nhà kế bên, chị ấy rất tâm lý và hiểu biết. Cô nàng cụt hứng mắng Múi mít: “Chưa thấy ai vô duyên như anh!”. Múi mít cười hi hi “Ừa, vô duyên cho vợ tui nhờ!”, rồi đóng cửa vô nhà ôm con ngủ một mạch đến sáng. Sáng hôm sau, bà giúp việc được bà cô nhiều chuyện trong chung cư kể lại câu chuyện “vô duyên” của Múi mít tối qua. Không hiểu bằng cách nào bà cô nhiều chuyện ấy đã nghe hết, biết hết sự việc đó. Rồi bà giúp việc sau đó kể lại cho Hột mít nghe, khiến nàng cứ tủm tỉm cười suốt quãng đường từ nhà đến cơ quan.

Biết mình “vô duyên” nên Múi mít rất sợ mất vợ và giữ vợ kỹ lắm. Vợ đi làm, anh luôn chu đáo để chiếc áo mưa trên xe, theo dõi đồng hồ công-tơ-mét để đi thay nhớt bảo trì xe cho vợ đi an toàn, biết cách thắt chặt tình cảm với nhà vợ… Anh chưa bao giờ chủ quan cho rằng lấy nhau rồi, hiểu nhau hết rồi thì cần chi phải tinh tế, hoa lá cành. Trong cuộc sống vợ chồng, những nguy cơ đến từ cả bên ngoài lẫn bên trong, và một khi người đàn ông không còn sợ mất vợ, không lo giữ vợ thì cuộc hôn nhân ấy sẽ nhạt dần và tàn lụi. Múi mít vẫn trêu vợ rằng thời buổi này đất chật người đông, đàn ông thì lắm… lơ mơ tí là mất vợ như chơi. Múi mít cũng hiểu rằng một người đàn ông tốt không phải chỉ biết mang tiền về nhà là đủ mà còn phải biết tắm cho con, biết nhặt rau, nấu cháo, biết nói không trước những cuộc vui và biết nói có với những yêu cầu chính đáng của vợ…

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

Có người nói “Ủa, tại sao lại phải giữ khi vợ đã thuộc về mình, chắc chắn là… của mình?”. Người khác lại bảo: “Vợ tui vốn rất chung thủy nên không phải lo giữ”. Hoặc có kẻ thì “Vợ tui không có khả năng ‘tạo phản’ vì không có ai theo đuổi, nên không cần giữ”, hay tệ hơn nữa là: “Vợ tui xấu như ma, ai thèm dòm mà phải giữ!?”. Nói thế là quá chủ quan, bởi không thiếu những bài học thất bại cho những người chồng có suy nghĩ coi thường hôn nhân và người bạn đời, bởi lẽ một khi người ta thấy mình không được “giữ”, không “sợ mất” thì cũng chẳng còn động lực để mà vun đắp. Chẳng lẽ… khi có vợ đẹp, hoặc vợ có tính lẳng lơ, hay có người theo đuổi vợ thì mới cần giữ? Xin đừng quên rằng, hạnh phúc không phải là đích đến mà là một hành trình. Trên hành trình đó, nếu không biết cách “giữ lấy đời nhau” thì một ngày nào đó người ta sẽ phải đối mặt với mất mát.

Theo PHẠM VŨ ANH THƯ PNO
Tags: vo duyen, giu vo,vo chong

Hủy hôn ngay tại đám cưới vì cô dâu hung dữ

Các khách mời đều cảm thấy ngỡ ngàng khi chú rể bất ngờ tuyên bố hủy hôn ngay tại đám cưới.

Tin tức từ Shin Min Daily News cho biết, chú rể 26 tuổi tên Liu cùng cô dâu bằng tuổi đã đặt tổng cộng 12 bàn tiệc cưới tại khách sạn 5 sao Sentosa với chi phí 20 nghìn đô. Tuy nhiên, trước lễ cưới 1 ngày, chú rể đã gọi điện đến khách sạn hủy lễ cưới.
Khi khách mời đã có mặt đông đủ tại khách sạn tham dự lễ cưới, chú rể Liu xuất hiện mà không có cô dâu bên cạnh. Anh không ngồi ở bàn tiệc chính với các thành viên trong gia đình mà ngồi cùng các khách mời. Liu đã tuyên bố hủy hôn và xin lỗi trước mặt quan khách.
Được biết, chú rể Liu từng theo đuổi cô dâu trong suốt 3 năm mới được cô nhận lời. Tuy nhiên, một tuần trước hôn lễ, hai người đã xảy ra mâu thuẫn.
“Cô ấy đã tát tôi 7 cái. Vai và má tôi vẫn còn nhiều vết thâm tím do cô ấy để lại”, chú rể tâm sự. Liu và cha mẹ anh đã rất thất vọng về điều đó.


Liu (áo trắng) xuất hiện tại đám cưới mà không có cô dâu bên cạnh. Ảnh Shin Min Daily News.


Sau đó, Liu đã suy nghĩ rất kỹ và đau khổ khi quyết định hủy lễ cưới.
“Tôi nghĩ giữa hai người cần phải giải tỏa mọi vấn đến trước khi tiến tới hôn nhân. Tôi sẽ tặng toàn bộ số tiền mừng của khách cho tổ chức từ thiện”, Liu chia sẻ.
Được biết, cô dâu hiện đang mang thai con của Liu.
“Trước khi cưới, Liu nói rằng cuộc hôn nhân của chúng tôi có thể sẽ tan vỡ vì chúng tôi hay cãi nhau. Điều đó khiến tôi rất tức giận, do vậy, tôi đã tát anh ấy. Móng tay tôi cào vào người anh ấy nhưng tôi không tát anh ấy tới 7 cái”, cô dâu cho biết.
Cô nói thêm, mẹ chồng tương lai của cô cũng khó tính nên khiến cô cảm thấy buồn chán.
“Tôi đang mang thai nên tâm trạng không ổn định. Nhiều vấn đề xảy ra khiến tôi không vui chút nào nên mới có hành động như vậy”, cô dâu phân trần.
Tuy nhiên, mặc dù hủy hôn nhưng chú rể Liu cho biết vẫn dành tình yêu cho cô.
“Tôi hy vọng cô ấy sẽ kiểm soát được tính nóng giận của mình và tôi vẫn luôn chờ đợi cô ấy”, Liu nói.

      Theo Thiên Bình (Đời sống pháp luật)

Đàn ông nghe bầu bì là bỏ... chạy!

Chào chị Hạnh Dung! Em 26 tuổi, lấy chồng 5 năm, có một con gái.
 
 Cuộc sống năm đầu rất hạnh phúc nhưng hôn nhân rạn vỡ vì nhiều lý do khi con gái em chào đời. Sau nhiều cố gắng hàn gắn của cả hai, hiện tình cảm vợ chồng không còn sâu đậm như xưa nhưng vẫn chung sống với nhau. Trớ trêu thay, trong thời gian mâu thuẫn đó, em đã rung động với một người đàn ông khác. Anh ấy hơn em mười tuổi, chưa có vợ; là người đa tài, giỏi giao tiếp, hài hước và tâm lý, có bước đầu thành công trong sự nghiệp, được nhiều người ngưỡng mộ và nhiều cô gái phải lòng.

Ngay từ buổi đầu gặp nhau, chúng em đã xác định là “một cuộc dạo chơi, là tình nhân của nhau, vì anh luôn nghĩ cho em, không muốn em lỗi đạo, còn anh không muốn mang tội phá gia cang…”. Nhưng sau đó, cả hai có tình cảm thật và đã đi quá giới hạn, em mang tội phản bội chồng… Khi chồng em biết chuyện, em thú nhận là có “hẹn hò” với người đó, chồng em bỏ qua và cả hai tự nhủ sẽ hàn gắn lại hôn nhân, nhưng đều đã bị tổn thương quá nhiều… Hiện chúng em đã quyết định ly thân.
Một lần gần gũi người tình, em phát hiện trong ngăn kéo bàn làm việc của anh có rất nhiều bao cao su, hỏi thì anh giải thích “đàn ông mà, người ta hay đi phượt sợ chuyện này kia, nhưng lâu rồi không có xài tới…”. Đầu giường ngủ của anh còn có hộp khăn giấy và chai lotion hàng hiệu rất thơm, anh nói của anh mua về xài. Em thắc mắc xưa giờ chỉ thấy phụ nữ xài, thì anh nói “em muốn nghĩ sao thì nghĩ”. Em đã làm một phép thử với anh ấy là giả vờ nói em đã có thai. Anh yêu cầu em giải quyết ngay, trách em không chịu giữ gìn, nói là không chu cấp được cho em…

Anh nói rất nhiều, viện đủ lý lẽ để em phải bỏ cái thai, lại còn tìm cách tránh gặp em một thời gian. Phép thử xem như đã xong, nhưng em vẫn chưa tìm được hướng đi thỏa đáng cho mình vì vẫn nặng tình với anh, dù những gì anh làm đã khiến em không còn cảm giác tin tưởng và an tâm. Nếu sau này làm vợ anh em có hạnh phúc không? Tâm trạng em đang rối bời, chị giúp em một hướng đi.
Xuân (TP.HCM)
Em Xuân mến,
Hạnh Dung hiểu và thông cảm với tâm trạng của em. Phép thử đã cho kết quả xấu nhưng em vẫn rối bời vì “nặng tình với anh”. Lúc này, em cần phải thật tỉnh táo nhìn thẳng vào thực tế mới tìm được lối thoát. Anh ta đã chối bỏ ngay trách nhiệm, một mực buộc em phải bỏ cái thai, lại còn có thái độ lảng tránh thì rõ ràng là anh ta chỉ tính chuyện qua đường chứ không muốn lâu dài. Việc này cộng với những thứ em phát hiện ở nhà anh ta cho thấy, có thể anh ta không chỉ có mỗi mình em mà có cuộc sống tình ái khá buông thả, không đáng tin cậy.

Trước thực tế đó, dù trong tâm trạng rối bời nhưng em cũng phải tự nhìn nhận “không còn cảm giác tin tưởng và an tâm” và đã tự đặt cho mình câu hỏi “nếu sau này làm vợ anh em có hạnh phúc không?”. Hỏi cũng là đã tự trả lời, chỉ là em chưa chịu chấp nhận sự thật. Thôi thì Hạnh Dung đành nói thẳng thay em: nhiểu khả năng em cũng chỉ là một cuộc chơi qua đường của anh ta, đừng mơ một cuộc sống vợ chồng tương lai.

Quay lại với chồng em, tình cảm của cả hai đã tổn thương đến mức độ nào? Có còn khả năng cứu vãn không? Em nên chấm dứt cuộc chơi ngoài vợ ngoài chồng của mình mà thận trọng đánh giá lại cuộc hôn nhân đang có. Nếu còn một chút cơ may thì cũng nên cố gắng hàn gắn. Nếu không, nên dứt khoát chia tay để không mang tội phản bội chồng. Khi tình cảm với nhau đã cạn thì chia tay là để tự giải phóng, để tự do làm lại trang đời mới. Giữ không giữ, buông không buông chỉ làm cả hai thêm khổ sở chứ chẳng ích gì. Em còn rất trẻ, mọi chuyện đều có thể làm lại, đừng lãng phí thêm tuổi xuân nếu hôn nhân đã thật sự đổ vỡ.
Theo HẠNH DUNG PNO
(hanhdung@baophunu.org.vn)

Không ly hôn cho 'chúng nó' chết!

Những nhận thức về một cách sống, cách nghĩ là điều người khác không mở ra và nhét vào đầu một ai được. Mỗi người phải tự tìm ra, nhận ra cách giải quyết vấn đề của mình.

Chào chị Hạnh Dung,
Cô em họ của tôi rất hiền và xinh đẹp. Thời con gái cô là con gái nhà giàu và cũng là hoa khôi của làng nên có rất nhiều chàng trai ngỏ ý. Làng tôi có doanh trại bộ đội đóng quân nên chỉ sau 1 đêm liên hoan văn nghệ cô đã rung động trước chàng sỹ quan trẻ mới ra trường về nhận công tác. Sau tiếng sét ái tình là 1 đám cưới chóng vánh diễn ra linh đình.

Cô về làm dâu, chồng đi xa biền biệt, quan hệ mẹ chồng nàng dâu ngày càng rạn nứt, chồng cô lại nghe lời mẹ hắt hủi cô. Vốn dĩ được nuông chiều từ bé nên khi gặp cảnh trái ngang cô đã chọn giải pháp tiêu cực: LY THÂN . Mấy năm đầu chồng cô xuống nước năn nỉ không có kết quả, cuộc sống bế tắc vì cô chỉ chấp nhận ly thân chứ không ly dị.

Sau 8 năm chồng cô có bồ và sinh con trai, nỗi hận trong cô càng lớn và giải pháp không ly hôn cho chúng nó chết. Đã 24 năm qua, cô ôm mối hận đàn ông đến mức cực đoan. Cô đóng chặt mọi cánh cửa tới trái tim mình. Cô không cho mình được hưởng hạnh phúc và người đến sau 1 chút danh phận. Cô dạy con gái những điều hết sức phiến diện như: đàn ông cùng 1 giuộc cả, toàn thằng đểu thôi. Tình cảm cha con của con gái cô cũng tẻ nhạt vô cùng.

Chúng tôi nhiều lần tâm sự cùng cô để giải tỏa tâm lý thù hận quá cực đoan ấy nhưng không có kết quả. Rất may sau khi con gái đi lấy chồng cô đã thay đổi đôi chút: Đã cởi mở tâm tình hơn, chấp nhận đối thoại chứ không đối đầu nữa. Nhưng cũng chỉ có thế , chúng tôi không biết cách nào làm cho cô ấy biết yêu thương bản thân mình hơn đây.
nguyenhanh - hanhhaiduong@

Chào bạn,

Rất cảm thông với tâm trạng lo lắng của bạn cho người em họ của mình. Thế nhưng, như Hạnh Dung đã từng viết cho một bạn đọc khác, không ai sống giùm người khác được bao giờ. Lại càng không thể có ai thương mình giùm mình, nếu mình không biết thương chính bản thân mình.



Con người ta khi sống trong hận thù, trong tức tối giống như đi trong một hành lang hẹp và tối, những trạng thái tinh thần u ám đè nặng lên họ, bủa vây chặt lấy họ và khiến họ khó chịu, tức thở, ngột ngạt. Điều đáng buồn cười cho tình thế của họ là cái người khiến họ phải giam hãm mình, đày đọa chính bản thân mình thì lại chẳng bị chút ảnh hưởng nào từ nỗi hận thù đó. Cụ thể là người chồng của người phụ nữ bạn kể, cuối cùng thì anh ta vẫn có gia đình của anh ta, vẫn sống với người phụ nữ kia và biết đâu chừng họ cũng có hạnh phúc, vẫn gắn bó bên nhau dù không có được tờ đăng ký kết hôn chính thức.

Có rất nhiều lý lẽ có thể đưa ra, để động viên người em họ của bạn đặt gánh nặng hận thù đó xuống, bước qua và đi tới. Dù có thể là không cảm thấy hạnh phúc hơn, nhưng chắc chắn là sẽ nhẹ nhàng hơn. Và như vậy có nghĩa là khi cô ấy quên đi câu chuyện cũ, thậm chí giải thoát mình khỏi mối quan hệ ràng buộc theo pháp luật, có nghĩa là cô ấy cho chính mình một cơ hội được sống thanh thản. Nhưng liệu cô em họ của bạn có chịu lắng nghe và chịu hiểu hay không? Những nhận thức về một cách sống, cách nghĩ là điều người khác không mở ra và nhét vào đầu một ai được. Mỗi người phải tự tìm ra, nhận ra cách giải quyết vấn đề của mình. Và điều quan trọng là dù bạn có thể không hiểu, không làm được, nhưng bạn phải mở lòng mình thì mới có thể có cơ hội cho những thay đổi bước vào.

Bạn nói rằng từ khi con gái lấy chồng, người phụ nữ này đã có chút thay đổi. Nghĩa là dù cô ấy có cực đoan đến thế nào thì cuộc sống vẫn tiếp diễn, con gái cô ấy cũng sẽ yêu và cưới một người đàn ông làm chồng. Hy vọng là thời gian và những thay đổi, phát triển của đời sống sẽ khiến cô em họ của bạn nhận ra rằng mình đang bị vướng lại một vũng tù lầy của sự bi quan, sự mất lòng tin, sự hằn thù, vũng tù lấy ấy lại do chính mình tạo ra và nhấn chìm mình vào đó. Bây giờ cô ấy chỉ cần một sự khơi thông, để chính cô ấy được trôi ra những dòng chảy quang đãng hơn.

Bạn hãy tiếp tục ở bên cô ấy, trò chuyện và chia sẻ với cô ấy. Một điều quan trọng nữa là hãy phân tích cho cô ấy thấy được những bất hạnh mà cô ấy đang gánh chịu, không phải chỉ có một người có lỗi mà còn có phần lỗi không ít của cô ấy với thái độ sống tiêu cực của chính mình trong các cách giải quyết vấn đề, trong suy nghĩ, nhận thức. Sự thật có thể gây mất lòng, nhưng cũng có thể khiến cô ấy tỉnh táo hơn mà tiếp nhận được những điều tích cực của cuộc sống và thay đổi.

Theo HẠNH DUNG PNO

Chinh phục bố chồng

Mọi người bảo tôi may mắn khi gặp và yêu người như anh: đẹp trai, cao ráo và giỏi kiếm tiền, luôn chiều chuộng người yêu hết mực. Rồi cũng đến lúc anh ngỏ lời cầu hôn. Tôi chẳng có lí do gì mà không gật đầu. Cả anh và tôi đều đã có công việc ổn định. 


Sắp lấy chồng, tôi bắt đầu lo lắng. Đến cơ quan thấy mấy chị ở cơ quan cứ thì thầm to nhỏ. Tôi rùng mình khi một chị cùng cơ quan "tố" bà mẹ chồng chị ấy cực kì khó tính. Bà ta soi mói mọi thứ. Nấu cơm hơi nhão một chút, bà nhắc, luộc rau không đúng quy cách bà chê. Cực chẳng đã, vì muốn ấm êm chuyện gia đình nên chị ta không phản đối. Một bà mẹ chồng của chị khác thì lại "bẩn, xuề xòa". Ngoài việc phải dọn dẹp đống đồ chơi của cậu con quý tử chị còn phải dọn dẹp những gì bà mẹ chồng bày ra. Và gần trăm câu chuyện bà mẹ chồng khó tính khác nữa. Ai nghe xong cũng hết…muốn lấy chồng.


Cũng như bao người chuẩn bị lấy chồng khác tôi chuẩn bị hành trang về nhà chồng bằng mấy lớp học nấu ăn, giao tiếp, nhờ chuyên gia tâm lí gỡ rối những tình huống khả năng dễ xảy ra xung đột giữa mẹ chồng nàng dâu. Tôi tin sẽ là người con dâu hiếu thảo trong gia đình.

Vậy mà nào ai có ngờ, sau đám cưới chỉ độ chừng một tháng, trông tôi gầy rộc đi. Tôi dò hỏi ý kiến chồng xem có thể xin ra ở riêng được không, liền bị chồng ngăn lại "Không được đâu, vợ chồng mình mới cưới đã xin ra ngoài, người khác nhìn vào họ cười cho, ít ra cũng ở với ba mẹ vài năm rồi ra riêng". Cái khoản vài năm anh nói khiến tôi càng rùng mình thêm.


Tôi có một nỗi niềm riêng thầm kín mà không biết bày tỏ cùng ai. Đó là chuyện bố chồng. Ông không tỏ thái độ nặng nề nhưng tôi có cảm giác tôi không làm ông hài lòng. Bữa cơm ông ăn rất ít. Mãi sau này tôi mới biết thức ăn tôi nấu không hề hợp khẩu vị của ông. Tôi dậy sớm nấu bữa sáng cho cả nhà. Bố chồng bảo không phải nấu phần ông, khi nào ông đói tự khắc vào bếp. Mẹ chồng tôi cực kì tâm lý, biết vậy nên cũng an ủi tôi "Con đừng để ý đến bố làm gì, bố con thường ngày vẫn vậy đó". Nhưng lời nói của bố khiến tôi luôn thắc thỏm lo lắng. Tôi luôn đặt ra câu hỏi: Mình làm vậy đã đúng ý bố chồng chưa?
Có lần tôi tình cờ nghe được cuộc điện thoại của bố chồng với một người bạn về chuyện thưởng thức trà mạn. Biết thế tôi tìm bằng được loại trà ngon nhất về cho ông. Sau mỗi bữa ăn tôi thường pha trà. Thấy ông uống trà đều đặn, tôi vui lắm! Tôi luôn cố gắng nhớ hết mức có thể những sở thích nhỏ nhặt nhất của ông. Tính ông ăn hơi mặn. Bữa ăn của ông nhất thiết phải có thêm quả ớt tươi và bát nước chấm. Trước đây, ti vi tôi hay mở những kênh mình yêu thích thì bây giờ tôi mở kênh chiếu về an ninh, thời sự cho ông xem. Cứ như thế, tôi đã thay đổi và cố gắng hòa theo sở thích của bố chồng. Dần dần trong bữa ăn, ông không còn đứng dậy trước nữa. Nhất là khi có cu Bin thì ông vui vẻ hẳn, suốt ngày trò chuyện với cháu nội.

Trước kia đã có lúc tôi muốn đến cơ quan "tố" chuyện khó tính của bố chồng nhưng rất may tôi đã kiềm chế được. Tôi nghĩ, chẳng ai có thể hoàn hảo được. Nhất là những người như bố mẹ chồng đang đến tuổi xế chiều thì chuyện trái ý với người trẻ như tôi là điều hoàn toàn có thể xảy ra. Chúng ta có thể dung hòa, nhường nhịn một chút để cho gia đình vui vẻ, hạnh phúc đúng không nào?

The QUYỀN VĂN PNO

Đớn đau lấy phải chồng lừa đảo

Anh ta từng lấy vợ, có con, từng cặp với vài ba cô Tây khác nhưng anh ta dối lừa em. Kết hôn xong em mới biết.

Chị Thanh Bình thân mến!
Em đang đau khổ vô cùng khi lấy một người chồng lừa dối. Em mong chị cho em một lời khuyên!
Năm nay em 29 tuổi, là một du học sinh. Em đi du học rồi ở lại đi làm tại nước ngoài cũng 6 năm rồi. Em sinh ra và lớn lên trong một gia đình khá giả. Sau khi học xong đại học , đi học thạc sĩ. Bạn trai em cũng đi học bên nước ngoài cùng nhưng về Việt Nam trước, rồi bỏ em để yêu người khác dù hai đứa đã hứa hẹn cuối năm kết hôn.

Chúng em yêu nhau từ hồi cấp 3 nên đã có quá trình gắn bó lâu dài. Thậm chí em từng có thai nhưng vì còn đang học nên hai đứa thống nhất bỏ. Dịp Tết, em có về quê hương để cố níu kéo người yêu nhưng không được. Buồn quá em muốn trả thù anh và đã  quay trở lại bên kia cưới chồng. Đó làà một Việt kiều hơn em 5 tuổi. Anh ấy chỉ học hết cấp 3 nhưng là một người tốt, thật thà theo mọi người nhận xét.
Từ quen đến đăng ký kết hôn chỉ có ba tháng nhưng càng ngày em càng thấy yêu chồng hơn. Em quyết định quên hẳn người yêu cũ để ổn định cuộc sống bên này với chồng. Nhưng ngay sau cưới em phát hiện chồng em đã nói dối em rất nhiều chuyện. Trước đây anh đã có một đời vợ và một con trai nhưng hai người không đăng ký kết hôn nên khi cưới anh vẫn là độc thân do vậy em không nghi ngờ gì. Em biết chuyện thì anh mới thừa nhận đó là một cô già hơn anh ở chỗ làm lừa xin đứa con chứ không cưới xin, không ở chung.

Lúc đó vì chúng em đã đăng ký kết hôn ở bên này nhưng chưa tổ chức cưới (bọn em định cuối năm 2014 về Việt Nam tổ chức). Bố mẹ em nghe chuyện có bảo rằng đàn ông tuổi trẻ bồng bột bị cô kia lừa con rơi vãi cũng có thể tha thứ. Bọn em chung sống với nhau khoảng ba tuần thì em thấy ảnh cưới của anh trong điện thoại. Hóa ra anh nói dối em vì anh đã yêu và cưới cô gái đấy chứ không phải bị lừa như anh nói. Thậm chí, họ có làm lễ cưới, tổ chức và chuẩn bị đầy đủ hoàng tráng, họ yêu và cưới nhau đã đươc 7 năm. Thêm một lần nữa em rất đau khổ vì bị chồng nói dối.

Đớn đau lấy phải chồng lừa đảo - 1
Em vội vã lấy chồng để rồi em đau khổ khi lấy phải kẻ lọc lừa (Ảnh minh họa)

Quãng thời gian sau đó với em là một cơn ác mộng. Ở đâu trong phòng anh cũng có ảnh cưới và ảnh con anh. Cho dù bọn em cãi nhau rất nhiều lần, anh có hứa vứt bỏ hết nhưng rất hay cố tình để sót lại một vài tấm ở khắp mọi nơi. Tiếp đến hàng đêm anh lén lút vào Facebook vợ cũ để xem ảnh, để quan tâm, anh còn hỏi không biết cô ý có buồn không?

Cùng lúc ấy, em phát hiện thêm chi tiết anh bị người vợ trước đuổi ra khỏi nhà là vì ngoại tình với một chị Tây. Anh còn cặp với cô Tây này hai năm rồi. Sau đó anh tiếp tục vui vẻ với 2-3 cô Tây nữa thì gặp em. Trong quá trình yêu và cưới em thì anh vẫn tiếp tục tán một cô cùng chỗ làm.


Vợ cũ anh biết anh cưới vợ mới trẻ đẹp nên ghen và gọi cho anh rất nhiều. Một vài cô bồ Tây cũng tỏ thái độ nhưng anh không bao giờ dám nghe điện thoại của họ trước mặt em. Nhưng sau đấy lại lén lút gọi lại cho họ. Theo pháp luật thì em đã là vợ nhưng không được người xung quanh công nhận cả vì chúng em chưa có đám cưới, họ chỉ nghĩ em là bạn gái anh.

Em rất đau khổ vì những điều mà anh đã nói dối em, hết lần này tới lần khác cho dù anh đã hứa hẹn. Cho đến khi em tức quá bỏ về Việt Nam, thì anh mới ngừng liên hệ với tất cả những người con gái khác. Anh nói anh chỉ quan tâm vợ cũ vì đứa con. Nhưng đây cũng là vấn đề đau đầu nhất của em, vì em không thể chịu được sự quan tâm của anh với gia đình cũ.

Nếu em biết anh đã có vợ con thì không bao giờ em đồng ý đăng ký. Đã vậy, anh còn để lại toàn bộ tài sản cho vợ cũ và ra đi với hai bàn tay trắng. Hiện giờ anh làm thợ móng tay, lương chỉ đủ sống, không nhà cửa, không học hành, không nghề nghiệp ổn định lại có một quá khứ kinh khủng.

Nhưng không thể phủ nhận việc anh rất yêu em, chăm sóc, chiều chuộng em chu đáo. Em rất yêu anh và thấy vui vẻ hạnh phúc cho đến khi biết hết sự thật về quá khứ của anh. Điều đó khiến em tổn thương, thêm nữa giờ là khó khăn về chênh lệch trình độ, gia cảnh và kinh tế... Hiện giờ em vẫn ở Việt Nam còn chồng em đã trở lại nước ngoài (khi không thuyết phục được em) và mong kiếm đủ tiền cho đám cưới.
Em có nên cưới và tiếp tục cố gắng không? Trong lòng em rất yêu anh nhưng luôn dằn vặt về việc vợ con cũ, những dối trá, tính lăng nhăng của anh. Em giờ cũng đã lớn tuổi về Việt Nam bắt đầu lại từ đầu thấy hơi muộn, nhưng với điều kiện và bằng cấp em có thì sẽ không gặp khó khăn. Nếu lấy anh thì em sẽ bị dằn vặt bởi sự dối trá của anh. Mong mọi người hãy cho em một lời khuyên. Em xin cảm ơn! (Em gái)

Đớn đau lấy phải chồng lừa đảo - 2
Đừng gắn bó đời mình với một người đàn ông kém cỏi trong cuộc sống, một người chồng lừa dối như vậy. Cuộc đời sẽ mang tới cho em niềm hạnh phúc khác, nhưng nhớ rằng đừng bao giờ vội vã thêm lần nữa, đừng để vì cố quên một người mà cưới vội một người khác. (Ảnh minh họa)

Trả lời:

Em gái thân mến! Cảm ơn em đã gửi những tâm sự của mình về cho chuyên mục. Qua thư, chị hiểu rằng em đang bế tắc với cuộc hôn nhân của mình khi mà người chồng em cưới có quá khứ khủng khiếp, một người chồng ừa dối em nhiều lần. Thêm vào đó, khoảng cách về trình độ học vấn, hoàn cảnh gia đình, điều kiện kinh tế của cả hai đều khác nhau khiến em không biết có nên tiếp tục chung sống với người chồng đó hay không.

Thực ra, cơ sự ngày hôm nay cũng là do một phần em đã quá nông nổi, vội vàng. Em muốn quên đi cuộc tình cũ nên quyết định lấy chồng trong thời gian quá nhanh chóng. Chính điều đó đã không cho em cơ hội để tìm hiểu kĩ hơn về quá khứ, về con người của anh ta. Và hậu quả bây giờ là những gì mà em đang phải gánh chịu.

Chị cho rằng có lẽ em nên dừng lại cuộc hôn nhân này. Vấn đề không phải là chuyện anh ta có con riêng, có vợ cũ mà là ở đạo tức, tư cách và con người anh ta không ra gì. Anh ta lừa dối em quá nhiều, quan hệ tình ái lăng nhăng, thiếu nghiêm túc. Có thể những chuyện đó là quá khứ, nhưng nếu yêu em thật lòng thì khi gặp em, cưới em, anh ta phải thành thật. Còn ở đây, anh ta giấu giếm, cố gắng lừa em… Một người đàn ông hèn nhát, ích kỉ, có lối sống không làn mạnh như vậy không đáng để yêu thương, tin tưởng trọn đời.

Hơn nữa khoảng cách, sự khác biệt như em nói thực sự là một vấn đề. Do đó, cách tốt nhất là em nên chấm dứt với người đàn ông đó. Em là một cô gái có trình độ học vấn, cũng còn trẻ, còn nhiều cơ hội để làm lại. Đừng gắn bó đời mình với một người đàn ông kém cỏi trong cuộc sống, một người chồng lừa dối như vậy. Cuộc đời sẽ mang tới cho em niềm hạnh phúc khác, nhưng nhớ rằng đừng bao giờ vội vã thêm lần nữa, đừng để vì cố quên một người mà cưới vội một người khác.

Chúc em mạnh khỏe và hạnh phúc!

Theo Chị Thanh Bình (Khám phá)

Mệt mỏi vì tính tình 'kỳ dị' của vợ

Mới cưới được 6 tháng mà tôi đã “phát ngán” tính tình kỳ dị của cô ấy. Tôi có cảm giác vợ tôi luôn ảo tưởng rằng mình là nhân vật nữ chính trong các bộ phim Hàn Quốc, bởi cô ấy sống rất kịch, rất giả tạo, thảo mai. 

Tôi mới kết hôn được 6 tháng, vợ tôi năm nay 24 tuổi, đang làm người mẫu ảnh cho một số cửa hàng thời trang và tạp chí.

Chúng tôi quen biết và yêu nhau hơn 1 năm thì cưới. Tính tình của cô ấy khá hiền lành, hơi nhút nhát và rất thích dùng nước mắt để “bắt nạt” tôi. Quả thật, hồi yêu nhau, tôi rất sợ mỗi khi nhìn cô ấy khóc. Cảm giác như tôi đã làm cô ấy đau đớn quá thể khiến cô ấy khóc đứt ruột đứt gan. Nên mỗi lần cô ấy khóc, tôi đều đồng ý với cô ấy mọi chuyện.

Nhưng mới cưới nhau về được 6 tháng mà tôi đã “phát ngán” tính tình kỳ dị của cô ấy. Tôi có cảm giác vợ tôi luôn ảo tưởng rằng mình là nhân vật nữ chính trong các bộ phim Hàn Quốc, bởi cô ấy sống rất kịch, không hề thật lòng chút nào.

Những lần chúng tôi cãi cọ, cô ấy bày ra điệu bộ bị tổn thương sâu sắc. Hai mắt rưng rưng chỉ chực khóc, tay ôm tim như thể bất kỳ lúc nào cũng có thể ngã gục xuống. Thực tình, điệu bộ đó khiến tôi vô cùng nhức mắt chứ chẳng thương xót một chút nào. Nhưng có lẽ cũng có một chút tác dụng bởi tôi chẳng muốn nói gì với cô ấy nữa mà chỉ muốn bỏ đi cho đỡ bực.

Ảnh minh hoạ


Còn có lần chúng tôi cùng về quê thăm bố mẹ tôi. Mặc cho mẹ và chị dâu tôi hì hụi nấu nướng dưới bếp, cô ấy thản nhiên ôm con cún cưng ngồi chễm chệ ngoài phòng khách hoặc lang thang dắt chó đi dạo. Tôi muốn chờ cô ấy tự giác nhưng vô ích. Khi tôi khuyên nhủ em nên vào bếp giúp đỡ mẹ và chị, dù đứng không cũng phải có mặt chứ ai đời mới đi làm dâu đã ra vẻ như tiểu thư cành vàng lá ngọc, chờ người cơm bưng nước rót. Tôi vừa dứt lời, em nhẹ nhàng đặt cún con xuống, vuốt ve rồi thủ thỉ với nó rằng “Cưng ngoài này chờ chị nhé, chị đi nấu cơm cho cưng ăn để cưng chóng lớn còn bảo vệ chị!!!”
Tôi muốn gào lên với cô ấy rằng em đã 24 tuổi rồi chứ không phải đứa trẻ lên 4. Em không thể nghiêm túc đứng đắn một chút được sao? Huống hồ, nấu cơm là nấu cho cả gia đình chứ có phải nấu cho chó ăn đâu mà phải nói những lời đó ra khỏi mồm. Nhưng lúc đó, tôi vẫn chịu đựng không nói gì, chấp gì một cô vợ trẻ con.

Tôi chấp nhận được, không có nghĩa người khác cũng chấp nhận được. Anh trai tôi còn từng hỏi “Vợ mày có phải đầu óc bị cửa kẹp?” Cậu bạn hàng xóm thì tế nhị hơn “Vợ anh ngây thơ thật đấy!” Mặc dù rất cay cú với những lời nhận xét của mọi người nhưng tôi chẳng biết phải nói lại như thế nào.
Cô ấy thích xem phim Hàn Quốc, và thường khóc lóc hoặc cười phá lên theo tình tiết phim. Tôi thật hoảng sợ khi mỗi lần đi làm về thấy vợ hai mắt sưng vù, đỏ hoe. Cứ tưởng vợ gặp chuyện gì hay trong nhà có việc buồn. Hỏi ra mới biết, nhân vật nữ chính trong bộ phim cô ấy đang theo dõi vừa phát hiện ra mình mắc bệnh ung thư, hoặc nam chính bị tai nạn giao thông… Hay có lúc, tôi giật mình bởi trong nhà treo đầy hoa lá, tưởng mình lạc vào khu vườn thần bí nào đó, còn vợ tôi đang đóng vai một thiên sứ với đôi cánh trên lưng.

Do tính chất công việc không theo lịch cụ thể cố định nên cô ấy có khá nhiều thời gian rảnh. Vì rảnh nhiều nên cô ấy tự bày ra việc cho mình. Cô ấy thích biến phòng ngủ của chúng tôi như một phòng công chúa với nơ và ren ở khắp mọi nơi. Thỉnh thoảng, cô ấy mua rất nhiều hoa hồng về bứt cánh để rải lên giường hoặc thắp nến ở khắp mọi góc nhà cho tăng tình thú. Cô ấy khiến tôi vừa yêu, vừa ngán. Ngán vì cô ấy thường dùng thời gian để làm những việc lãng mạn vô bổ đó thay vì học nấu nướng hoặc nghĩ về chuyện mang thai, sinh con.

Tôi không chê bai cô ấy bất kỳ điều gì về nhà cửa, bếp núc bởi tôi không phải gã trai quá gia trưởng, thích bắt bẻ, bên cạnh đó chúng tôi chưa con cái nên chỉ cần ngày cô ấy quét nhà một lần, quần áo có cho vào máy giặt rồi lấy ra phơi là được.

Tôi chỉ cảm thấy khá mệt mỏi với vẻ giả tạo như đang hát kịch của cô ấy. Đặc biệt, tôi không thích cô ấy mặc nguyên một bộ đồ màu hồng, nơ hồng, giày hồng, túi hồng khi ra đường cùng tôi. Tôi có cảm giác mình đang đi với một búp bê bằng người, phải chịu đựng ánh mắt xăm xoi hiếu kỳ của mọi người. Nhìn vẻ mặt vui tươi hớn hở của cô ấy mà tôi không nỡ nặng lời chê bai.
Bởi trước tôi đã từng chê bai nguyên “cây trắng” của cô ấy khiến cô ấy khóc đến sưng vù mắt, không chịu đi đâu cùng tôi trong một tháng và còn nói tôi “Chê bai khiếu thẩm mỹ của em là coi thường con mắt nhìn người của anh”. Đấy, lời phản bác lại cũng văn vẻ như thế.

Tôi không hiểu tại sao hồi yêu nhau tôi có thể chịu đựng được cô ấy. Nhưng hiện giờ tôi đang phát ốm lên đây. Tôi kể chuyện này không phải có ý nói xấu vợ. Mà tôi muốn tìm lời khuyên hữu ích để giúp cô ấy trở lại với thực tế. Mong mọi người sẽ cho lời khuyên chứ không phải ném đá tôi về tội kể lể chuyện gia đình.
  Ảnh minh hoạ



Tôi mới kết hôn được 6 tháng, vợ tôi năm nay 24 tuổi, đang làm người mẫu ảnh cho một số cửa hàng thời trang và tạp chí.

Chúng tôi quen biết và yêu nhau hơn 1 năm thì cưới. Tính tình của cô ấy khá hiền lành, hơi nhút nhát và rất thích dùng nước mắt để “bắt nạt” tôi. Quả thật, hồi yêu nhau, tôi rất sợ mỗi khi nhìn cô ấy khóc. Cảm giác như tôi đã làm cô ấy đau đớn quá thể khiến cô ấy khóc đứt ruột đứt gan. Nên mỗi lần cô ấy khóc, tôi đều đồng ý với cô ấy mọi chuyện.

Nhưng mới cưới nhau về được 6 tháng mà tôi đã “phát ngán” tính tình kỳ dị của cô ấy. Tôi có cảm giác vợ tôi luôn ảo tưởng rằng mình là nhân vật nữ chính trong các bộ phim Hàn Quốc, bởi cô ấy sống rất kịch, không hề thật lòng chút nào.

Những lần chúng tôi cãi cọ, cô ấy bày ra điệu bộ bị tổn thương sâu sắc. Hai mắt rưng rưng chỉ chực khóc, tay ôm tim như thể bất kỳ lúc nào cũng có thể ngã gục xuống. Thực tình, điệu bộ đó khiến tôi vô cùng nhức mắt chứ chẳng thương xót một chút nào. Nhưng có lẽ cũng có một chút tác dụng bởi tôi chẳng muốn nói gì với cô ấy nữa mà chỉ muốn bỏ đi cho đỡ bực.

Còn có lần chúng tôi cùng về quê thăm bố mẹ tôi. Mặc cho mẹ và chị dâu tôi hì hụi nấu nướng dưới bếp, cô ấy thản nhiên ôm con cún cưng ngồi chễm chệ ngoài phòng khách hoặc lang thang dắt chó đi dạo. Tôi muốn chờ cô ấy tự giác nhưng vô ích. Khi tôi khuyên nhủ em nên vào bếp giúp đỡ mẹ và chị, dù đứng không cũng phải có mặt chứ ai đời mới đi làm dâu đã ra vẻ như tiểu thư cành vàng lá ngọc, chờ người cơm bưng nước rót. Tôi vừa dứt lời, em nhẹ nhàng đặt cún con xuống, vuốt ve rồi thủ thỉ với nó rằng “Cưng ngoài này chờ chị nhé, chị đi nấu cơm cho cưng ăn để cưng chóng lớn còn bảo vệ chị!!!”
Tôi muốn gào lên với cô ấy rằng em đã 24 tuổi rồi chứ không phải đứa trẻ lên 4. Em không thể nghiêm túc đứng đắn một chút được sao? Huống hồ, nấu cơm là nấu cho cả gia đình chứ có phải nấu cho chó ăn đâu mà phải nói những lời đó ra khỏi mồm. Nhưng lúc đó, tôi vẫn chịu đựng không nói gì, chấp gì một cô vợ trẻ con.

Ảnh minh hoạ

Tôi chấp nhận được, không có nghĩa người khác cũng chấp nhận được. Anh trai tôi còn từng hỏi “Vợ mày có phải đầu óc bị cửa kẹp?” Cậu bạn hàng xóm thì tế nhị hơn “Vợ anh ngây thơ thật đấy!” Mặc dù rất cay cú với những lời nhận xét của mọi người nhưng tôi chẳng biết phải nói lại như thế nào.
Cô ấy thích xem phim Hàn Quốc, và thường khóc lóc hoặc cười phá lên theo tình tiết phim. Tôi thật hoảng sợ khi mỗi lần đi làm về thấy vợ hai mắt sưng vù, đỏ hoe. Cứ tưởng vợ gặp chuyện gì hay trong nhà có việc buồn. Hỏi ra mới biết, nhân vật nữ chính trong bộ phim cô ấy đang theo dõi vừa phát hiện ra mình mắc bệnh ung thư, hoặc nam chính bị tai nạn giao thông… Hay có lúc, tôi giật mình bởi trong nhà treo đầy hoa lá, tưởng mình lạc vào khu vườn thần bí nào đó, còn vợ tôi đang đóng vai một thiên sứ với đôi cánh trên lưng.

Do tính chất công việc không theo lịch cụ thể cố định nên cô ấy có khá nhiều thời gian rảnh. Vì rảnh nhiều nên cô ấy tự bày ra việc cho mình. Cô ấy thích biến phòng ngủ của chúng tôi như một phòng công chúa với nơ và ren ở khắp mọi nơi. Thỉnh thoảng, cô ấy mua rất nhiều hoa hồng về bứt cánh để rải lên giường hoặc thắp nến ở khắp mọi góc nhà cho tăng tình thú. Cô ấy khiến tôi vừa yêu, vừa ngán. Ngán vì cô ấy thường dùng thời gian để làm những việc lãng mạn vô bổ đó thay vì học nấu nướng hoặc nghĩ về chuyện mang thai, sinh con.

Tôi không chê bai cô ấy bất kỳ điều gì về nhà cửa, bếp núc bởi tôi không phải gã trai quá gia trưởng, thích bắt bẻ, bên cạnh đó chúng tôi chưa con cái nên chỉ cần ngày cô ấy quét nhà một lần, quần áo có cho vào máy giặt rồi lấy ra phơi là được.

Tôi chỉ cảm thấy khá mệt mỏi với vẻ giả tạo như đang hát kịch của cô ấy. Đặc biệt, tôi không thích cô ấy mặc nguyên một bộ đồ màu hồng, nơ hồng, giày hồng, túi hồng khi ra đường cùng tôi. Tôi có cảm giác mình đang đi với một búp bê bằng người, phải chịu đựng ánh mắt xăm xoi hiếu kỳ của mọi người. Nhìn vẻ mặt vui tươi hớn hở của cô ấy mà tôi không nỡ nặng lời chê bai.

Bởi trước tôi đã từng chê bai nguyên “cây trắng” của cô ấy khiến cô ấy khóc đến sưng vù mắt, không chịu đi đâu cùng tôi trong một tháng và còn nói tôi “Chê bai khiếu thẩm mỹ của em là coi thường con mắt nhìn người của anh”. Đấy, lời phản bác lại cũng văn vẻ như thế.

Tôi không hiểu tại sao hồi yêu nhau tôi có thể chịu đựng được cô ấy. Nhưng hiện giờ tôi đang phát ốm lên đây. Tôi kể chuyện này không phải có ý nói xấu vợ. Mà tôi muốn tìm lời khuyên hữu ích để giúp cô ấy trở lại với thực tế. Mong mọi người sẽ cho lời khuyên chứ không phải ném đá tôi về tội kể lể chuyện gia đình.

Theo Trí thức trẻ

Sốc vì vợ... 'mới, lạ'!

Vợ tôi là độc giả trung thành của mấy tờ báo chuyên về phụ nữ - tình yêu - hôn nhân - gia đình nên không có gì khó hiểu khi nàng nghiện đọc các thông tin về lĩnh vực này rồi xem đó như kim chỉ nam để áp dụng vào cuộc sống gia đình. 

Thông tin trên báo quả thật có nhiều điều hữu ích, đáng tin cậy, nhưng nhiều cái cũng… lá cải và nhảm nhí vô cùng. Tôi sẽ rất hạnh phúc nếu các thông tin ấy giúp nàng cải thiện cuộc sống gia đình, như chuyện nuôi con khỏe, dạy con ngoan, hướng dẫn phụ nữ ứng xử với nhà chồng để giữ hòa khí hay tiêu xài sao cho không ảnh hưởng đến ngân sách gia đình.

Thế nhưng, những gì người vợ yêu quý đang làm lại khiến tôi có cảm giác khó chịu vì nàng áp dụng máy móc, nói chính xác là bắt chước mà không cân nhắc xem có phù hợp với mình không.

Vợ tôi chưa từng bước chân vào những nơi xa xỉ như spa, nhưng chẳng biết nghe lời ai, giờ cứ mỗi cuối tuần lại cùng vài cô bạn thân đi chăm sóc da, tóc hoặc hẹn hò nhau cà phê như còn son rỗi. Nàng bỏ mặc cha con tôi ăn mì gói (có khi là cơm hộp) vì mỗi lần đi như thế ngốn hết của nàng mấy tiếng đồng hồ, có khi mất cả buổi. Thêm nữa, chi tiêu trong nhà tăng lên đáng kể trong khi mức lương của hai nhân viên văn phòng bình thường cộng lại không có dư cho những khoản xa xỉ.

Nhắc thì nàng bảo nàng đi spa để da dẻ đẹp ra, ngăn chặn lão hóa, đi cà phê là để giảm stress, tinh thần thư thái để có sức phục vụ cha con tôi, âu cũng là… cha con tôi “hưởng” chứ... ai (?), hay tôi không muốn vợ làm đẹp để ra ngoài dòm ngó mấy em tươi trẻ? Nghe vậy là tôi… á khẩu.

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

Chưa hết, nàng còn tha về một lô áo quần với kiểu dáng mà tôi chưa từng thấy nàng mặc bao giờ, những chiếc áo không tay, cổ rộng, hoa hoè sặc sỡ với những đường khoét táo bạo. Nàng bảo, lâu lâu phải thay đổi cho đỡ nhàm chán, mấy ông ra ngoài bồ bịch chẳng phải vì hám của lạ đó sao?

Mấy “con hồ ly” đó có khi chẳng đẹp đẽ, giỏi giang hơn vợ nhà, chỉ được mỗi cái “mới, lạ”! Người ta bảo sự nhàm chán, cũ mòn sẽ giết chết hôn nhân. Tôi thấy điều đó vừa đúng, vừa… sai! Có những cái quen thuộc đã thành thói quen khiến người ta an lòng nên dễ bị “sốc” khi chứng kiến sự thay đổi.
Thế nhưng, mỗi lần tôi có ý nhắc thì nàng kết luận ngay là tôi ích kỷ, cản trở sự tiến bộ, chỉ biết “dìm hàng” vợ (?), nào giờ nàng hy sinh, vì chồng vì con quá nhiều rồi giờ cũng phải để nàng “tự yêu mình” một chút chứ!

Tôi rất cảm kích trước sự tận tụy, đảm đang, hết lòng vì chồng, con của các bà vợ; đánh giá cao những phụ nữ biết giữ giá trị bản thân, biết chăm chút để ngày càng hoàn thiện hơn trong mắt người đàn ông của mình, nhưng tôi không tán đồng những ai nhắm mắt chạy theo trào lưu, đánh mất mình chỉ vì những lời hô hào bình đẳng, bình quyền vớ vẩn để rồi thay đổi đến buồn cười như vợ tôi.

Không hiểu khi quyết tâm “cải tổ” toàn diện như vậy, vợ tôi có phân biệt được đâu là cái nên hay không nên áp dụng, nàng có biết sàng lọc để chọn cái không chỉ phù hợp với mình mà còn với mọi người xung quanh, để đừng trở nên “chỏi”, thậm chí khó coi trong mắt người khác!


Theo TRẦN KHANG DUY PNO
Tags: soc,vi vo,moi la