Truyện Online

Truyện: Úp ngược khung ảnh, úp ngược tình yêu

Đàn ông thành đạt và đẹp trai có thể lên giường với một cô gái tầm thường vì ham muốn. Nhưng đàn bà thì không!

Nàng ngắm mình trong chiếc gương, làn da, mái tóc, đôi mắt mơ màng và bờ môi căng mọng… Nàng thấy mình đẹp. Chẳng trách mỗi lần nàng đi qua, đám đàn ông đều nhìn xoáy vào thân hình nàng như cầu mong một phần da thịt nào đó sẽ lộ ra… Nàng thích thú, một kiểu thích thú khinh thường. Nàng thương hại cho những kẻ háo sắc nhìn nàng nhưng cũng lấy làm tự hào vì nhờ họ nàng mới nàng đẹp đến nhường nào…

Người ta bảo nàng chảnh. Nàng không cãi. Có gì để mà phải cãi khi đó là sự thật? Nàng đẹp, nàng giỏi giang thì nàng có quyền. Đàn ông thành đạt và đẹp trai có thể lên giường với một cô gái tầm thường vì ham muốn. Nhưng đàn bà thì ngược lại. Đàn bà chỉ ham muốn lên giường với những người đàn ông khiến họ ngưỡng mộ dù cho họ có là một người đàn bà quá đỗi bình thường đi chăng nữa. Bởi vậy, nàng chảnh là đương nhiên.

Nàng sớm tối đi về trong sự ngưỡng vọng của nhiều người đàn ông, già có, trẻ có, kẻ lấy vợ rồi có mà gã trai độc thân cũng nhiều… Nàng thích thế. Nàng muốn để họ mơ màng nghĩ về nàng. Cái gì chỉ có thể nằm trong tưởng thì nó càng đẹp. Nếu họ sở hữu nàng rồi. Họ sẽ thấy mọi thứ không còn đáng tôn thờ nữa.

Nàng tô son cho bờ môi căng mọng màu đỏ. Người ta nói màu đó gợi lên sự khao khát. Nàng muốn đưa mình lên tới sự hấp dẫn tột cùng. Vì hôm nay, nàng đi tìm người đàn ông ấy, để yêu thương, để trao tặng và để không đòi hỏi điều gì.

Úp ngược khung ảnh, úp ngược tình yêu - 1
Nàng đẹp và kiêu kì. Nàng biết đàn ông khao khát nàng nhiều lắm (ảnh minh họa)

Nàng mặc chiếc váy khoét cổ thật sâu. Nhìn nàng mơn mởn sức thanh xuân. Và lòng nàng lúc này phơi phới niềm hạnh phúc. Người ta có thể nghĩ nàng kiêu kì nhưng thực ra nàng biết nàng chỉ là người đàn bà khờ dại. Nàng xa lánh, tỏ ra cao ngạo với đàn ông bởi vì trong lòng nàng đang ôm trọn bóng hình một người khác. Và hôm nay, nàng đi gặp người đàn ông mình yêu!
***
Căn phòng của anh ấy sơn màu xám bạc. Nó khá lạ mắt so với những căn phòng bình thường nhưng nàng thấy đẹp. Có vẻ như khi người ta yêu, mọi thứ đều trở nên đáng mến, kể cả sự lập dị. Anh đón nàng bằng một cái nhìn trìu mến. Anh mở cánh cửa và mời nàng vào phòng… Nàng thấy nó lịch thiệp.
Nàng đi khắp căn phòng và ngắm nhìn mọi thứ còn phía sau lưng, người đàn ông ấy ngắm nhìn mọi thứ trên người nàng. Nàng cảm thấy có luồng điện chạy dọc tim mình và ngoái lại. Người đàn ông đó nhìn xoáy sâu vào đôi mắt nàng và lao tới đặt lên môi nàng nụ hôn cuồng nhiệt.

Nàng thấy mình kì lạ. Nàng biết điều này là không nên và không được phép bởi gã đàn ông ôm nàng đã thuộc về một người con gái khác. Cô ấy ở cách căn phòng này, nơi mà hai người đang hôn nhau cả nửa vòng trái đất. Chỉ vài tháng nữa thôi, cô ấy sẽ về và họ sẽ làm đám cưới. Nhưng sức hấp dẫn từ người đàn ông đó khiến nàng không ngừng thổn thức và yêu thương.

Đấy, nhiều khi tình yêu chơi khăm con người ta vậy đó. Có cả trăm người theo đuổi nàng nhưng nàng nhắm mắt chạy theo một người đàn ông “có chủ”. Nàng tin vào sức hấp dẫn của mình. Nàng nghĩ sự xa cách và thói quen trong tình yêu của họ sẽ là thứ khiến tình yêu đó sụp đổ. Còn nàng, một làn gió tươi mới và nàng sẽ khiến anh ấy phải cuốn theo…

Nàng nhắm đôi mắt lại, mơ màng chìm vào nụ hôn sâu đến tận tim. Nàng khẽ mở đôi mắt và nhận thấy mình đang nằm trên chiếc giường của người đàn ông ấy. Nàng thấy nghẹn ngào, hình như nàng gần tới đích rồi…
Úp ngược khung ảnh, úp ngược tình yêu - 2
Nàng khẽ mở đôi mắt và nhận thấy mình đang nằm trên chiếc giường của người đàn ông ấy. Nàng thấy nghẹn ngào, hình như nàng gần tới đích rồi… (Ảnh minh họa)
Nhưng…
Nàng thấy trên bàn cạnh chiếc giường ngủ có một khung ảnh. Và đó là hình của hai người họ, tất nhiên là bức ảnh đầy sự hạnh phúc. Nàng đã không muốn làm tới cùng nhưng vì tấm ảnh đó nàng muốn chiến thắng. Nàng nhẹ nhàng úp nó xuống. Giờ thì xong, chỉ còn nàng và người đàn ông ấy!
***
Nàng thức dậy khi người đó đã đi làm. Nàng có cảm giác mình đang làm chủ căn phòng này, cuộc tình này và cả người đàn ông này nữa. Nàng vươn vai đón một ngày mới, nhìn ra cửa sổ có ánh nắng rực rỡ chiếu vào. Nàng mặc lại chiếc váy tối qua…
Trên chiếc bàn cạnh giường, khung ảnh được lật lên, đặt ngay ngắn. Vẫn là nụ cười hạnh phúc của họ trong tấm hình.
Giờ thì chỉ còn mình nàng và hình hai người họ ngay bên cạnh.
Úp ngược khung ảnh, úp ngược tình yêu - 3
Nàng là người đàn bà đẹp nhưng nàng không thông minh, không thông minh trong tình yêu! (Ảnh minh họa)

Nàng tô son cho bờ môi thật mọng, vuốt mái tóc bồng bềnh quyến rũ ra khỏi phòng. Nàng vẫn cần phải kiêu kì như thế dù nàng biết mình vừa phạm sai lầm. Người đàn ông đó đến với nàng thì dễ nhưng  theo nàng thì không. Cuộc tình với nàng là thứ tình chớp nhoáng mà nàng tự mình lao vào. Anh ta đâu có hứa hẹn và cũng chẳng thề nguyền. Nàng chẳng hận anh ta bởi vì nàng hiểu: Nàng là người đàn bà đẹp nhưng nàng không thông minh, không thông minh trong tình yêu!

Nàng khóa cửa phòng đó rồi ra về. Nàng đi đường và ngẫm nghĩ về những gì đã qua. Nàng sai quá! Đàn ông có những cuộc dạo chơi tình ái nhưng không bao giờ vì đi chơi mà quên mất nhà. Cuộc tình này, giống như kiểu người ta vào một gian hàng quần áo, mặc sức ướm thử lên người những bộ đồ mới. Có cái vừa vặn, có cái chật ních. Họ có thể mua mà có thể không… Nhưng chắc chắn, họ sẽ vẫn phải mặc lại bộ đồ trên người quay về vì chẳng có ai cởi bỏ bộ đồ mình đang mặc để đi về người không.

Theo Di. Linh (Khám phá)

Truyện: Người yêu cũ có người mới

Cô ấy đã hi sinh cho anh rất nhiều, đã vì anh mà làm mọi việc. Ở bên cạnh Hoàng lúc Hoàng cô đơn, chông chênh nhất vì nhớ Vân.

Hà Nội đã gieo mình vào những ngày se lạnh. Vân tản bộ một mình trên con đường ngập tràn hương hoa sữa. Ở đây cô còn có thể cảm nhận được hương vị ngọt ngào của hương hoa, vị trầm nhẹ hòa quyện với hương gió thu se lạnh cho lòng man mác. Trời bất chợt đổ cơn mưa ngang vội vã, cơn mưa góp thêm phần giá lạnh của mùa thu thêm đậm đặc. Những hạt mưa li ti, rơi đều tí tách thật khiến cho con người ta có cảm giác buồn, ảm đạm.

Vân vội nép mình dưới chiếc ô nhựa trong suốt rồi chân cứ bước, mắt cứ hướng về một nơi nào đó. Từng hạt mưa rơi, chạm đất, vỡ tan. Hôm nay là ngày đầu tiên Vân trở lại Hà Nội sau sáu năm du học và làm việc bên Pháp. Và cũng là ngày Hoàng – người con trai cô yêu tha thiết đính hôn với một người con gái khác, không phải cô.

Bóng hai người yêu nhau đi dưới mưa khiến tim cô se sắt lại. Cuộc sống có quá nhiều điều “giá như”. Những lúc cô đơn, hụt hẫng nhất người ta lại “giá như”. Giá như ngày đó Vân cho Hoàng một cơ hội giải thích. Giá như ngày đó cô sáng suốt hơn. Giá như ngày đó cô kiên định, tin tưởng vào tình yêu của Hoàng. Giá như ngày đó cô không ra đi trong vội vã, trong tức giận. Và vô số giá như…

Nhưng mọi điều “giá như” ấy giờ đã trở nên vô nghĩa khi Vân đã mất Hoàng mãi mãi, chỉ vì sự nông nổi phút chốc của bản thân. Cô ước mình đừng nói “giá như”. Hà Nội và mùa thu, vừa yêu vừa ghét, vừa nhớ nhung vừa hờn giận, vừa muốn rời xa lại vừa muốn ở lại, níu kéo. Hà Nội và Hoàng, tất cả chỉ vừa như ở đây thôi.

Giá như ngày đó Vân cho Hoàng một cơ hội giải thích. Giá như ngày đó cô sáng suốt hơn. (Ảnh minh họa)

Hoàng, anh là đồ dối trá! – Vân hét lớn, tiếng hét của cô xé tan không gian tĩnh lặng của góc quán café nhỏ.

Nửa giờ trước, Vân nhận được điện thoại từ cô bạn thân nói rằng nhìn thấy Hoàng ôm một cô nào đó vào quán café. Lẽ đời luôn vậy, “ớt nào mà ớt chẳng cay”, và Vân lại không phải loại ớt thường mà là một trái ớt hiểm chính hiệu. Chưa kịp nghe tới câu tiếp theo, Vân đã vội vã lao ra khỏi nhà, đến ngay cái nơi đôi nhân tình kia để bắt tại trận.

Vân yêu Hoàng, không phải yêu thường mà là yêu say đắm, thiết tha. Trái tim Vân chỉ có hình bóng của Hoàng và Vân muốn Hoàng cũng vậy. Nhưng hình ảnh đang diễn ra trước mắt khiến Vân hoàn toàn sụp đổ. Đất trời cuồng quay, Vân loạng choạng chớm ngã. Một người con gái xinh đẹp đang dựa đầu vào vai Hoàng khóc nức nở, còn Hoàng, đang âu yếm, vỗ về cô gái ấy. Trái tim cô không thể chịu nổi nỗi đau này, cô vội vã bỏ chạy.

- Vân, nghe anh giải thích, không phải như em nghĩ đâu.

Hoàng vội vã đứng dậy, đuổi theo Vân. Anh không ngừng gọi tên Vân. Trời chợt đổ cơn giông rồi mưa xối xả. Trong cơn mưa lớn, có một người chạy trốn tình yêu và một người đuổi theo tình yêu.
Về tới nhà, Vân tắt điện thoại. Mặc cho Hoàng ra sức gọi cửa vẫn cũng không chịu gặp. Mail Vân cũng không trả lời. Sự bướng bỉnh đã ngăn cản cô. Tính cách cô kiêu ngạo, sao có thể chấp nhận sự chia sẻ. Cô đau đớn, dằn vặt, khổ tâm vì nghĩ rằng mình bị phản bội. Và rồi cô quyết định ra đi. Lý do duy nhất khiến cô ở lại không chịu đi Pháp du học chính là vì Hoàng, nhưng giờ lý do ấy đã vụn vỡ theo hình ảnh anh bên người con gái khác. Vân ra đi không lời từ biệt, vì cô sợ sẽ làm ảnh hưởng tới không gian hạnh phúc của anh.

6 năm ra đi không một thư từ, tin nhắn, cuộc gọi. Tất cả kỉ niệm tưởng như chìm vào quên lãng nhưng hình bóng Hoàng luôn khắc khoải trong cô.
***
Tiếng chuông điện thoại kéo cô trở về thực tại.

Mày có đi dự đám cưới Hoàng không? – Tiếng cô bạn thân nhí nhéo.
Ngập ngừng hồi lâu, Vân trả lời: “Có”.

Người yêu cũ có người mới - 2
Cô sẽ đặt anh vào một nơi quan trọng trong trái tim, sẽ mỉm cười và nói: “Anh à, hạnh phúc nhé!” (Ảnh minh họa)

Thật ra mãi sau này, khi nhận được lá thư Hoàng gửi cho cô nhưng lại đề tên cô bạn Vân ở ngoài vì sợ Vân sẽ không nhận thư, cô mới hiểu câu chuyện không như Vân nghĩ. Hoàng và cô gái ấy là anh em họ. Hôm ấy, con bé gặp phải chuyện buồn cần người chia sẻ. Nhưng không ngờ Vân lại nhìn thấy để rồi hiểu lầm.

Vân chỉ ước, giá như lúc đó cô nổi cơn ''ghen'' luôn bắt Hoàng phải giải thích thì có lẽ giờ đây cô và Hoàng đã không như vậy. Thế mà Vân lại ích kỉ, ương bướng ra đi để lại Hoàng một mình với bao ân hận, dằn vặt, tự trách, để chính cô cũng phải đau khổ cùng những kỉ niệm sắp phai màu. Và hôm nay là ngày Hoàng đính hôn. Vợ tương lai của Hoàng là một người tốt. Cô ấy đã hi sinh cho anh rất nhiều, đã vì anh mà làm mọi việc. Ở bên cạnh Hoàng lúc Hoàng cô đơn, chông chênh nhất vì nhớ Vân. Chăm sóc Hoàng khi anh bệnh vì anh đã mải miết chạy trong cơn mưa tìm bóng hình quen thuộc của Vân. Cô ấy bất chấp tất cả đợi anh quên được Vân. Khi cô ấy ngỏ lời anh đã không đồng ý vì muốn đợi Vân trở về nhưng sự kiên trì của cô ấy đã làm anh rung động.

Trong thư, Vân không nhớ Hoàng đã nói với cô bao nhiều lời xin lỗi. Xin lỗi vì đã không chờ được cô. Xin lỗi vì đã không đủ mạnh mẽ đi tìm cô, xin lỗi vì... Mỗi lần đọc lại lá thư, Vân lại không thể kìm nén được cảm xúc. Bao uất ức, giận hờn bấy lâu dồn nén lại nay vỡ òa như bong bóng mưa. Cô cũng muốn nói với anh hàng ngàn, hàng vạn lời xin lỗi. Nhưng cuộc sống lại không có quá nhiều “giá như”, và “khờ dại” thì không bao giờ có tuổi…

Ngắm mình trong gương, hôm nay Vân thật đẹp. Nhưng khóe mi không khỏi ướt lệ. Dòng lệ tuôn rơi trên hai gò má xinh xắn rồi làm nhòe đi chữ trong tấm thiệp hồng. Sẽ chẳng bao giờ cô quên được những  kí ức về anh.  Cô sẽ đặt anh vào một nơi quan trọng trong trái tim, sẽ mỉm cười và nói: “Anh à, hạnh phúc nhé!”

Theo Mai Thủy (Khám phá)
Tags: nguoi yeu cu,nguoi moi,nguoi yeu

Yêu tất cả những gì thuộc về em

Cảm giác đau đớn, tội lỗi dày vò anh. Anh đã hứa sẽ thay cô yêu thương và chăm sóc con gái để bù đắp cho con.

Anh có cảm giác như ai đó đang nắm trái tim của anh và bóp nát nó, nó thắt lại từng hồi khi anh cầm trên tay tờ xét nghiệm ADN. Trước khi đến bệnh viện anh đã rất hồi hộp, hy vọng kết quả xét nghiệm sẽ được như ý anh mong muốn. Nhưng sao khi cánh cửa màu trắng ấy mở ra, màu áo trắng muốt của vị bác sĩ già đáng kính lại khiến anh lo sợ, trong anh có dự cảm không lành. Và điều anh lo sợ đã trở thành sự thật. Bác sĩ bảo anh phải chấp nhận sự thật nhưng chấp nhận thế nào đây?



Đứa con gái mà anh đã hết mực yêu thương, chăm chút và cũng vì nó mà anh sẵn sàng đánh đổi nhiều thứ quan trọng để được sống bên con giờ lại không phải là con của anh? Người con gái mà anh yêu thương, tin tưởng đã lừa dối và phản bội anh sao? Không, không thể như thế được, có sự nhầm lẫn gì chăng? – Anh tự nhủ lòng mình. Nhưng tờ kết quả, 6 chữ “Không có quan hệ huyết thống” cứ ám ảnh anh, buộc anh phải tin nó là sự thật. Rồi còn mẹ anh, vợ anh, anh phải đối mặt thế nào đây?

Ký ức như một thước phim quay chậm đi về sáu năm về trước. Một buổi chiều, anh nhận được một cuộc điện thoại từ một số máy lạ. Đầu dây bên kia là giọng phụ nữ yếu ớt, ngắt quãng nhưng bởi vì nó quá quen thuộc nên anh đã nhận ra đó là người mà suốt một thời gian dài anh đã mòn mỏi, trông chờ. Anh đã cố đến cái nơi mà người đó hẹn gặp một cách nhanh nhất có thể nhưng chẳng còn nhiều thời gian khi người con gái đó chỉ trăn trối với anh được vài lời rồi ra đi. Nỗi đau ập đến quá đột ngột khiến anh bàng hoàng cho đến khi bình tĩnh trở lại, anh cười trong nước mắt khi biết rằng mình có một đứa con gái – đó là kết quả của mối tình đầu đẹp đẽ thời sinh viên nhưng bị mẹ anh ngăn cản.

Yêu tất cả những gì thuộc về em - 1
Người con gái mà anh yêu thương, tin tưởng đã lừa dối và phản bội anh sao? Không, không thể như thế được, có sự nhầm lẫn gì chăng? (Ảnh minh họa)

Là trưởng khoa của một trường đại học danh tiếng, mẹ anh kỳ vọng anh sẽ học lên cao hơn vì thế bà không muốn cậu con trai đang học năm cuối đại học vướng bận vào chuyện tình cảm mà cản trở việc học hành. Mẹ anh đã trực tiếp gây rất nhiều áp lực cho người yêu anh, lúc ấy là sinh viên khoa mẹ anh chủ nhiệm. Vì thế khi biết mình trót mang bầu, bạn gái anh đã lặng lẽ bỏ đi xa để tránh những phiền lụy rắc rối đến anh. Anh đã đau khổ suốt một thời gian và cũng đã cất công đi tìm nhưng vô ích.

Sau khi ra trường một thời gian, anh cưới vợ. Vợ anh, là một người có học thức, biết lễ nghĩa đặc biệt cô ấy rất yêu anh và biết thu vén cho gia đình. Một năm sau ngày cưới, vợ anh sinh cho anh một cậu con trai kháu khỉnh. Anh bằng lòng với cuộc sống hiện tại dẫu tận sâu trong trái tim nỗi đau về mối tình đầu chưa bao giờ ngủ yên. Ngày gặp lại người con gái đầu đời sau bao năm xa cách cũng là ngày cô ấy rời bỏ anh vĩnh viễn. Cảm giác đau đớn, tội lỗi dày vò anh. Anh đã hứa với cô ấy là sẽ thay cô yêu thương và chăm sóc con gái để chuộc lỗi với cô và cũng để bù đắp cho con. Anh biết sẽ không đơn giản để những người thân của anh chấp nhận việc này nhất là với vợ anh nên sau khi cô mất, anh đành phải để con bé ở với ông bà ngoại ở dưới quê một thời gian để sắp xếp việc gia đình. Đắn đo, cân nhắc mãi anh quyết định nói sự thật với vợ. Vợ anh thực sự bị “sốc” nhưng là một người điềm đạm, hiểu biết nên khi bình tâm lại, vợ anh đã đồng ý để anh đón con về. Anh vẫn còn nhớ như in đôi mắt đỏ hoe của vợ anh khi nhìn anh hỏi:

- Anh có chắc đó là con anh không?

Anh gật đầu. Riêng về cô ấy anh chưa bao giờ nghi ngờ điều gì. Anh nghĩ nhưng không nói ra vì sợ vợ anh chạnh lòng. Suốt thời gian qua, anh rất cảm phục vợ anh khi cô ấy đối xử với con anh như con ruột của mình.

- Em thương con bé vì nó là con anh và bởi nó còn nhỏ đã mồ côi mẹ.

Mẹ anh khi biết chuyện cũng bị cảm giác tội lỗi dày vò giống như anh. Vì thế khi anh đón con về, bà đã ôm chặt cháu và khóc nấc lên. Cũng như anh, mẹ anh luôn tìm cách bù đắp cho con bé. Vì thế trong cách cư xử của bà, con gái anh thường được ưu ái hơn các cháu trong nhà. Anh rất cảm động trước tình cảm mẹ anh dành cho con gái.

Cả gia đình anh ai cũng vui mừng khi có thêm thành viên mới. Nhưng bạn bè anh, họ hàng, chòm xóm, không ai tin. Rồi những câu chuyện của họ cũng tới tai anh. Anh tỏ ra bực tức, hậm hực khi họ nói xấu người yêu đã mất của anh. Anh tin cô ấy. Nhưng mưa dầm thấm lâu, những lời rỉ tai của họ, những ánh mắt nhìn về con anh có phần soi mói và lạnh nhạt hơn.Trong lòng anh không nghi ngờ gì nhưng cũng vì muốn công bằng cho con, muốn bảo vệ con khỏi những lời dị nghị nên anh đã bí mật lấy tóc của con đi làm xét nghiệm.

Yêu tất cả những gì thuộc về em - 2
Người con gái ấy sẽ mãi mãi ám ảnh trong tâm trí anh (Ảnh minh họa)

Anh đã rất nóng lòng muốn biết kết quả. Anh sẽ cầm nó đến gặp những người họ hàng, xóm giềng để “dạy” cho những con người ích kỷ ấy một bài học. Thế nhưng kết quả xét nghiệm khiến anh sững sờ. Anh không tin nên đã xét nghiệm thêm một lần nữa ở một bệnh viện có uy tín, bác sĩ trực tiếp làm việc này là một người có trình độ, kinh nghiệm và cũng là chỗ người quen của anh nên anh hoàn toàn tin tưởng. Nhưng sự thật đã không thể thay đổi. Càng nghĩ anh càng thấy thương con bé. Nó không có lỗi gì trong chuyện này. Nó là một đứa bé ngoan và nhạy cảm. Anh nhớ như in ánh mắt ngấn nước của nó khi nó nghe thấy lời mọi người nói về nó.

Bố, con là con của bố, bố nhỉ? – Nó gục đầu vào lòng anh nức nở.

Anh ôm lấy nó, xoa đầu nó đầy dịu dàng.

- Tất nhiên rồi con yêu!

Cái ngày anh nhận được kết quả xét nghiệm lần đầu tiên khi về nhà anh cố tỏ ra không có chuyện gì nhưng con bé vẫn nhận ra. Nó sốt sắng hỏi:

- Bố làm sao thế? Bố không được khỏe à?

Rồi nó chạy vội vào nhà lấy nước mát cho anh uống. Mẹ nó mất được hai năm thì ông bà ngoại cũng lần lượt qua đời. Giờ nó cũng chẳng còn ai thân thích. Nếu anh không cưu mang nó thì cuộc đời nó sẽ ra sao? Nó không phải là con anh nhưng là con của người con gái anh yêu nên anh sẽ yêu thương nó. Anh cũng đã rất gắn bó với nó. Chỉ cần nghĩ đến việc phải xa nó, anh đã không dằn lòng mình được. Một đứa trẻ mồ côi tội nghiệp như nó rất cần sự quan tâm, che chở. Vì thế anh sẽ chôn chặt bí mật này ở trong lòng để con bé vẫn tiếp tục được sống bình yên trong gia đình anh, được nhận tình yêu thương và sự chăm sóc của những người xung quanh. Nó xứng đáng được hạnh phúc. Và cho dù có chuyện gì xảy ra anh cũng sẽ yêu thương và bảo vệ con.

Nỗi đau nào rồi cũng qua, yêu thương sẽ còn ở lại. Anh bước ra khỏi bệnh viện, lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều khi nghĩ đến đôi mắt trong sáng, ngây thơ của con mỗi chiều vẫn đứng ở cổng ngóng bố về. Trên trời, có một đám mây hình nụ cười xuất hiện, chắc người con gái anh yêu ngày xưa đang mỉm cười hạnh phúc.

Theo Mai Thủy (Khám phá)
Tags: yeu, tinh yeu, em,tat ca

Truyện: Lấy vợ cho chồng!

Cô biết cô đang tự cầm dao và cứa vào trái tim mình đầy đau đớn .

- Cô còn định bám lấy con tôi đến khi nào nữa cái thứ đàn bà không biết đẻ.
Mẹ anh không tiếc gửi “tặng” vợ anh những lời cay nghiệt. Cô không nói gì, cũng không phản kháng, chỉ ngồi im nghe như nuốt từng lời mẹ anh nói, nghe buốt nhói trong tim, khóe mắt cô ngấn lệ.

- Mẹ, sao mẹ lại mắng vợ con như vậy, lỗi đâu phải do cô ấy. – Anh vội vã chạy tới khuyên can, sự tức giận hiện rõ trên khuôn mặt.
Đúng vậy, lỗi đâu phải do cô. Nhưng, lỗi do ai đây khi tình yêu say đắm, lãng mạn của anh và cô không thể đơm hoa kết trái. Số phận trớ trêu, sao cứ thích trêu đùa, ghen tỵ với những gì quá ư hoàn hảo để buộc nó phải có chút gì đó khiếm khuyết. Nhưng hạnh phúc của vợ chồng anh lại khiếm khuyết quá lớn khi cô không thể sinh con. Dù cả hai đã rất cô gắng, nỗ lực.

- Anh không phải bênh, nhà tôi vô phúc nên mới rước về thứ con dâu không biết đẻ.
Mẹ anh giận giữ đi về phòng, không quên ném về phía vợ anh một cái nhìn bực tức.

Hạnh phúc của vợ chồng anh lại khiếm khuyết quá lớn khi cô không thể sinh con. Dù cả hai đã rất cô gắng, nỗ lực. (Ảnh minh họa)

Cô ngồi đó, vẫn im lặng. Không gian trong phòng đặc quánh tới mức anh như nghe thấy tiếng những giọt nước mắt của cô chạm sàn đầy đau đớn. Anh không biết nói gì bởi sau bao cuộc cãi vã, anh dường như cũng đã quá mệt mỏi. Sự bất lực hiện rõ trên khuôn mặt, ánh nhìn. Anh tự trách, dằn vặt bản thân không thể bảo vệ được cô trước những lời cay nghiệt của mẹ. Anh ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng. Anh giận bản thân mình khi thấy cô đau đớn vì mẹ anh. Anh không dám trách mẹ, anh là con một, mẹ chỉ có mình anh, mẹ lo lắng cũng là điều đương nhiên. Không dám trách mẹ anh lại càng thương cô. Người con gái hiền thục, nết na, có thể làm tất cả vì anh, trừ việc duy nhất – sinh con cho anh. Anh mắc kẹt giữa mẹ và vợ, vừa muốn làm tròn đạo hiếu với mẹ, vừa muốn chung thủy với tình yêu của mình. Anh lo lắng, phiền muộn, khuôn mặt anh mệt mỏi hiện rõ.

Còn về phía cô. Càng yêu anh, thương anh cô càng tự trách, càng dằn vặt. Nhìn anh mệt mỏi, cô đau đớn, cô hận mình không thể san sẻ cùng anh, cô hận mình trở thành nỗi phiền muộn của anh, cô hận mình không thể làm tròn đạo hiếu. Tại sao số phận lại trêu ngươi cô như vậy, không cho cô có được một hạnh phúc vẹn toàn, cướp đi cái bản năng cao quý nhất của một người phụ nữ, hay nói đúng hơn, cướp đi sinh mạng thứ hai của họ.

Cô đã từng nghĩ tới việc xin con nuôi nhưng mẹ anh kịch liệt phản đối. Bà không cho phép người không phải máu mủ ruột thịt làm cháu bà, trừ khi bà chết. Điều đó khiến cô và anh lo sợ, từ bỏ luôn ý định sinh con nuôi. Nhìn anh bế ẵm, cưng nựng những đứa trẻ hàng xóm, cô thấy lòng mình đau tê tái. Bất giác, có vị mặn trên môi cô. Cô cũng thèm khát, thèm khát lắm cái cảm giác thiêng liêng ấy, đôi môi nhỏ hồng chúm chím, tiếng bi bô à ơi, tất cả đều mê hoặc, khó cưỡng mỗi khi cô nghĩ về những đứa trẻ. Cô đã bị số phận cướp đi quyền làm mẹ, nhưng số phận không có quyền và cô không cho phép nó cướp đi quyền làm cha của anh. Cô yêu anh, cô sẽ và phải làm tất cả vì anh. Hạnh phúc của anh chính là hạnh phúc của cô.

Tiếng nhạc du dương trong quán café đem lại cho người ngồi đây cảm giác thư thái khó tả.
Tại sao chị lại tìm em. – Nguyệt nhìn cô với ánh mắt đầy nghi hoặc.

Vì anh Hà. – Cô vẫn điềm tĩnh nhưng điều cô sắp nói tới đây sẽ là cơn bão lớn trong lòng cô.
Anh Hà làm sao hả chị. – Nguyệt lo lắng khi cô nhắc đến anh, quên mất rằng người đang nói chuyện với cô là vợ anh.

- Anh Hà không sao. Anh ấy vẫn khỏe mạnh nhưng tâm hồn anh ấy đang bị dày vò, bị tổn thương. Chị muốn…

Cô không thể nói hết câu vì có gì đó chặn đứng trong cổ họng, tim cô đau như có ai cào xé. Trấn tĩnh lại, cô nói tiếp.

Chị muốn em lấy anh Hà. – Cô đang tự cầm dao và cứa vào trái tim mình đầy đau đớn sau câu nói ấy.
Chị, chị nói gì, em không hiểu. Tại sao vậy? Chị đang đùa em đúng không? – Nguyệt bối rối nhìn cô.
Chị không đùa. Chuyện này sao có thể đùa được. Chị chân thành mong em làm vợ anh Hà, giúp chị chăm sóc thật tốt cho anh ấy, và giúp chị… giúp chị thực hiện cái nghĩa vụ thiêng liêng ấy, sinh cho anh những đứa con khỏe mạnh. – Nói tới đây, cô không thể kìm nén được nữa, bật khóc thành tiếng.
Cuộc sống thật trớ trêu. Người ta đang chứng kiến cảnh vợ đi hỏi vợ cho chồng. Dường như sự nghiệt ngã, bất hạnh luôn trở thành quy luật và chuyện ngược đời gì cũng có thể xảy ra.

Chị biết, em còn yêu, còn thương anh Hà nhiều lắm. – Cô nói trong nước mắt.
Nhưng tình cảm của em là đơn phương. Chị biết điều ấy mà. – Nguyệt đượm buồn.

Chỉ có em mới có thể thay chị làm anh Hà hạnh phúc trọn vẹn. Xin em, hãy giúp chị, làm vợ anh Hà.

Chị sẽ ly hôn với anh ấy. Hãy thay chị chăm sóc cho anh ấy, anh ấy xứng đáng có được nhiều hơn những gì chị có thể mang lại cho anh ấy. – Cô nói mà ánh mắt xa xăm.
Nhưng anh ấy có biết? – Nguyệt băn khoăn.

Chị hiểu em muốn nói gì. Chỉ cần em đồng ý, việc còn lại chị sẽ tự giải quyết. – Cô cương quyết, chưa khi nào cô thấy mình mạnh mẽ đến vậy.

- Chị để em suy nghĩ rồi em sẽ gọi lại cho chị.

Hai người con gái tạm biệt nhau đi về hai hướng khác nhau nhưng lại cùng hướng suy nghĩ về một người. Cô về nhà, sự lạnh lẽo toát ra đến đáng sợ. Cô về phòng, mọi thứ quá đỗi quen thuộc mà giờ cô sắp phải chia xa. Cô không thể ràng buộc anh hơn nữa. Mẹ anh nói đúng, cô chẳng đủ tư cách trói buộc anh cả cuộc đời. Cô sẽ buông tay, để anh đi tìm hạnh phúc – một hạnh phúc trọn vẹn, không phải cô. Cô để tờ đơn viết sẵn lên bàn. Lấy chiếc va li trong tủ thì bất chợt tiếng anh vọng lên.

Lấy vợ cho chồng! - 2
Cô về nhà, sự lạnh lẽo toát ra đến đáng sợ. Cô về phòng, mọi thứ quá đỗi quen thuộc mà giờ cô sắp phải chia xa. (Ảnh minh họa)

- Em định cứ thế mà đi sao. Em nhẫn tâm bỏ anh lại sao? Em thật độc ác. Em nghĩ cho anh mà đâu hiểu anh chỉ có em ,chỉ cần em. Nếu Nguyệt không nói cho anh biết thì anh sẽ hận em suốt đời em biết không.
Nói rồi anh chạy đến xiết chặt lấy cô như thể sợ cô sẽ tan biến mất. Cô đứng đó, chết lặng, nước mắt giàn dụa, cô nói:

- Em không thể làm khổ anh thêm nữa. Em xin lỗi, em thật vô dụng. Chia tay đi anh. Anh đi tìm hạnh phúc mới trọn vẹn đi.

Cô định thoát khỏi vòng tay anh nhưng anh lại xiết mạnh hơn.

- Anh không cho phép em đi. Không có em đời anh sẽ khổ hơn đấy. Hạnh phúc của anh làm sao trọn vẹn khi không có em. Hứa với anh, đừng đi em nhé. Chúng mình cùng cố gắng lại, được không em.
Lần đầu tiên anh khóc trước mặt cô. Cô không thể dối lòng nữa, cô cũng cần anh, cần anh biết bao trong cuộc đời này. Đêm đó, có hai người cùng ôm nhau khóc, họ khóc vì không thể mất nhau, khóc vì một ngày mai, họ sẽ cùng nhau cố gắng cho một tương lai mới.

Theo Mai Thủy (Khám Phá)
Tag: truyen online,truyen,doc truyen,lay vo,cho chong,chong

Hài hước nhật ký 7 ngày chăm vợ đẻ của ông chồng 9X


Tới lúc vợ vào phòng đẻ, cô y tá kêu chuẩn bị quần áo, tã cho em bé đi, cả bỉm cho mẹ nữa. Chồng nghe xong mặt đần thối ra...


Vợ thân yêu! Anh vẫn còn nhớ cách đây nửa tháng anh còn mạnh mồm tuyên bố với đám bạn rằng “Chăm vợ đẻ là chuyện thường có gì mà các ông cứ kêu la thế. Có thêm đứa con vui nhà vui cửa, không có gì mà kêu hết”. Khi đám bạn cười nói rằng chồng mạnh mồm quá, cứ làm thì biết chồng còn cười khẩy chúng mấy cái. Ai ngờ, giờ chồng chính thức chăm bẵm vợ đẻ mới “thấm thía” được hết lời bạn bè nói.

Ngày...tháng...năm: đưa vợ đi đẻ

 Bố mẹ ở quê hay tin vợ đẻ nhưng chưa kịp ra chăm, mình chồng lon ton chạy đi chạy lại mua sắm đủ các thứ đồ đã mệt rồi. Đã thế, khi gọi điện hỏi bạn chúng nó còn cười cho “Ông nói dễ thì ông chăm đi thì biết. Tôi không rõ”, nói thế rồi nó tắt máy. Thế có vô tâm không chứ. Vợ chồng mình giờ làm sao đây?
Gần trưa vợ kêu đau lắm, chồng bắt taxi chở vợ vào viện. Mới lò dò vào phòng ngồi tí cô y tá đã kêu “đưa vợ đi đẻ thì đi làm giấy đi, ngồi ngẩn đấy làm gì”. Chồng lóc cóc đi làm thủ tục.  

Gần trưa vợ kêu đau lắm, chồng bắt taxi chở vợ vào viện. Mới lò dò vào phòng ngồi tí cô y tá đã kêu “đưa vợ đi đẻ thì đi làm giấy đi, ngồi ngẩn đấy làm gì”. Chồng lóc cóc đi làm thủ tục. Tới lúc vợ vào phòng đẻ, cô y tá kêu chuẩn bị quần áo, tã cho em bé đi, cả bỉm cho mẹ nữa. Chồng nghe xong mặt đần ra “em bé mặc bỉm thì đúng, còn mẹ mặc bỉm là sao nhỉ?”…

Hỏi cô y tá được hướng dẫn xong lại quên thì bị quát xơi xơi “đầu óc kiểu gì đấy, nói mãi mà không hiểu?”. Nói rồt cô ta bảo chồng “đi đi, ra tiệm mà hỏi nhé”. Chồng lại lóc cóc đi, xong về ngồi đợi hai mẹ con ngoài phòng chờ sinh.

20 phút sau có tiếng oe oe, chồng hộc tốc chạy vào đưa đồ cho con. Xong rồi nghe bác sĩ bảo "này anh kia đứng đó rồi vợ về giường nhé"...

Cảm giác được nhìn con thật thú vị, cái mỏ của nó đáng yêu biết mấy. Khi đó, cho con nằm cạnh mẹ, chồng đi pha vợ cốc sữa nóng uống cho lại sức. Đêm hôm đó, trộm vía cu con và mẹ nó ngủ ngoan phết. Chồng chỉ dậy pha sữa cho con 3 lần. Mỗi lần 1 ít, nhìn cái mỏ chụt chịt ăn sữa yêu quá.

Ngày...tháng...năm: Ngày thứ 2


Sáng hôm nay dậy, ngửi thấy mùi chua chua, vợ hét lên bảo “nhanh...kìa... thay bỉm cho con đi”. Chồng luống cuống “đói bụng chưa có gì từ hôm qua, ngửi thấy cái mùi chua chua này. Nói thật ghê quá đi vợ à”. Vợ nghe thế, nhìn chồng bằng ánh mắt hình viên đạn “Thế ai làm bây giờ, em đau lắm”. Chồng gật gù “Ừ, thì chồng nói gì đâu”. Thay bỉm cho con được 15 phút sau cu con lại ị tiếp…chồng mắt tròn mắt dẹt. Thôi, lần này xong kiếm cái gì đi ăn đã.

“Chồng ơi, vợ muốn đi vệ sinh”, “chồng ơi, con tè rồi”, “chồng ơi, đi mua đồ ăn sáng đi”,…Ôi cả ngày vợ nghe tiếng chồng gọi ong ong cái đầu quá.

Đêm hôm đó, trộm vía bé ngủ ngoan, dậy ti có 3 lần thôi à!

Ngày...tháng...năm: Ngày thứ 3


“Mẹ 2 tuần nữa mới ra được, các con cố gắng nhé”. Đọc tin nhắn của mẹ lòng buồn vô hạn. Sáng sớm, chồng đưa 2 mẹ con về nhà sớm.
nhật ký đưa vợ đi đẻ
Ám ảnh ghê cơ, hôm nay ngoài việc tắm rửa cho hai mẹ con, chồng còn phải trông con cả trưa, hôm nay cu Bi lạ nhà nên quấy khóc suốt. Cứ đòi bố bế suốt động tí là khóc ầm lên. Thương con nhưng bố mệt quá.

Ngoài việc chuẩn bị đồ đoàn, còn phải dọn dường, mua đồ. Trước khi đi siêu thị, vợ ghi ra 1 trang dài A4 dài chi chít đồ cần mua, xong còn note “Đi 20 phút là về cho con ăn nhé!”. Vợ cứ làm như chồng là siêu nhân vậy, đi xa chứ có gần đâu. Trước khi đi chồng còn phải chuẩn bị sẵn đồ ăn cho vợ, sữa cho con nữa đấy.

Ám ảnh ghê cơ, ôm nay ngoài việc tắm rửa cho hai mẹ con, chồng còn phải trông con cả trưa, hôm nay cu Bi lạ nhà nên quấy khóc suốt. Cứ đòi bố bế suốt động tí là khóc ầm lên. Thương con nhưng bố mệt quá.

Hi vọng là tối nay cu Bi sẽ ngủ ngoan không đòi bố.

Ngày...tháng...năm: Ngày thứ 4


Mới 5h sáng cu Bi đã dậy khóc ầm lên, đòi ti mẹ. Hôm nay vợ đã có sữa nên chồng đỡ vất vả hơn. Con không phải cho uống sữa ngoài nữa, nhưng chồng lại mệt gấp bội lần. Cũng bởi mới sáng mai, chồng đã tất tả đi chợ, chuẩn bị đồ ăn sáng. Xong xuôi lại giặt giũ quần áo. Từ hôm con ra đời, chồng chưa một hôm nao được ngủ đủ giấc. Đam mê bóng đá cũng tạm gác lại. Chỉ cần chồng không làm kịp cái gì vợ yêu cầu là vợ quát tháo ầm ĩ lên “gì mà chậm thế chồng ơi! Chồng làm cái gì mà chậm vậy trời,…”. Chồng nghe mà bủn rủn hết chân tay.

19h ăn tối. Chồng cứ nghĩ ăn xong rửa bát là được đi nằm ngủ thoải mái. Ai ngờ chợp mắt được 1 tiếng vợ đã gào ầm lên “Chồng thức trông con nhé! Vợ mà thức đêm nhiều là cu Bi không có sữa ăn đâu nhé!”. Chồng nghe đến cu Bi là lồm cồm bò dậy,  “cu Bi mới tí mà hư lắm cơ” toàn đòi bế đi rông thôi…Thế có khổ cái thân tôi không cơ chứ.

Ngày...tháng...năm: Ngày thứ 5, thứ 6


Được 2 cu Bi “trộm vía” ngủ ngoan. Chồng giúp vợ gội đầu, tắm giặt. Thế mới hiểu ngày xưa mẹ nuôi con vất vả thế nào. Giờ chỉ ước sao bà nội, bà ngoại cu Bi ra nhanh nhanh cho đỡ cực cái thân. Chứ thèm ngủ lắm rồi. Mà bà nói 2 tuần nữa mới ra, cơ mà…lâu lắm cơ ấy.

Ngày...tháng...năm: Ngày thứ 7


Chưa được 3h sáng cu Bi hét toáng lên đòi ăn. Ăn xong vẫn khóc đòi bế đi chơi. Chồng đã mệt lả vì một tuần làm việc chăm sóc hai mẹ con rồi. Giờ bế con mà hai mắt vẫn díp lại nè. Giờ chồng phải làm sao để cải thiện tình hình đây. Chỉ mong sao vợ yêu nhanh nhanh khỏe lại, đi vững vàng để hỗ trợ chồng công việc là chồng vui lắm rồi.

Sau đợt này khi họp nhóm bạn chồng thề chồng sẽ nói thật rằng “chăm vợ đẻ quả là một kỳ tích đấy. Nhưng mà cũng vất vả bội phần ý các ông ạ!".

Bình Nguyên (Đời sống pháp luật)/Theo Khỏe & Đẹp
Tag: hai huoc,cham vo,vo,sanh,9x,chong 9x

Truyện: Hai người con gái tên Linh

“Em không phải là chị ấy, vì thế em sẽ không rời xa anh… "

Anh hơn Ngọc Linh tới 13 tuổi. Có đôi lúc anh nghĩ Linh giống như một cô em gái chứ không phải người mà anh yêu. Mà khi đã coi là em gái, thì đôi lúc lòng yêu thương lắm đấy nhưng vẫn kệ khi nhìn thấy em gái khóc. Bởi vì mối quan hệ của anh trai và em gái là không thể bỏ được nhau. Anh đối xử với Ngọc Linh y như thế. Anh cũng nghĩ rằng, anh và Ngọc Linh không thể rời xa…

Ngọc Linh là cô gái thứ 2 anh yêu. Nói đúng ra thì Ngọc Linh là cô gái thứ hai anh gắn bó và đồng hành “như một người yêu”. Trước Ngọc Linh, anh yêu một người con gái khác. Cô ấy cũng tên Linh. Nhưng Linh của mối tình đầu hơn anh 2 tuổi. Còn Ngọc Linh của mối tình hiện tại thì kém anh tới hơn 1 giáp.
“Linh của mối tình đầu” là cô gái mà anh nghĩ cả đời này anh không thể nào quên được. Anh và “Linh của mối tình đầu” đã có những tháng ngày quá đẹp đẽ bên nhau. Anh học được cách yêu từ người con gái ấy. Anh học được cách trưởng thành và chững trạc hơn. Nhưng ngày ấy, ngoài việc yêu Linh bằng một trái tim nồng ấm, anh chưa có gì trong tay.

Anh còn nhớ, đó là một buổi tối mùa đông, trên con đường rộng dài của thành phố, ánh điện đường phủ lên mái tóc “Linh của mối tình đầu” một màu vàng óng, cô ấy đã nói với anh vài lời:
- “Mình chia tay đi anh nhé”

Anh đã rất ngạc nhiên bởi vì cuộc tình của anh và “Linh của mối tình đầu” hoàn toàn không có lấy một lần giận hờn. Giữa họ, mỗi ngày qua đi là một nỗi sợ, nỗi sợ mình đã chưa thể hiện hết yêu thương với người kia… Vậy thì tại sao cô ấy lại đòi chia tay giữa một tình yêu yên bình đến lạ?

- “Bởi vì anh còn trẻ quá, bởi vì em cần một người làm chỗ dựa. Anh chỉ là chỗ dựa trong tâm hồn, nhưng cuộc sống ngoài kia cần nhiều điều hơn sự bình yên trong trái tim…”

Anh không dám giữ “Linh của mối tình đầu” lại vì anh thấy cô ấy nói đúng. Anh lấy gì để lo cho người con gái mình yêu khi mà anh chỉ là một gã trai mới lớn nông nổi và cuồng si? Anh lấy gì để thuyết phục gia đình bạn gái tin rằng bên anh cô ấy sẽ hạnh phúc khi anh chưa có gì trong tay? Đêm hôm đó anh đứng cho làn mưa bụi ướt sũng người. Khi anh trở về nhà, anh biết, anh và “Linh của mối tình đầu” chính thức xa nhau…

Giữa họ, mỗi ngày qua đi là một nỗi sợ, nỗi sợ mình đã chưa thể hiện hết yêu thương với người kia… Vậy thì tại sao cô ấy lại đòi chia tay giữa một tình yêu yên bình đến lạ? (Ảnh minh họa)

Vài năm sau anh gặp Linh của bây giờ. Linh khác với “Linh của ngày xưa”. Linh bây giờ hay cười, hay nói. Cô ấy không có nét u buồn như cô gái cùng tên mà vài năm trước anh yêu. Anh đã từng nghĩ anh sẽ chỉ yêu được một cô gái thường cười mỉm, nói nhẹ nhàng và e thẹn… Nhưng Linh của bây giờ hoàn toàn không phải thế. Linh sống cuồng nhiệt, yêu ghét rõ ràng, Linh cười sảng khoái khi cô muốn. Linh không dịu dàng, khép nép, Linh tươi vui và sinh động… Ấy thế mà anh lại yêu Linh – là Linh của bây giờ. Nhưng phải thừa nhận rằng, anh bắt đầu tiếp cận cô vì cô… tên Linh.

Anh nhớ, hơn 3 năm kể từ ngày anh và “Linh của bây giờ” là một đôi, câu nói đánh dấu hai người yêu nhau là: “Em làm bạn gái anh nhé”. Anh chưa từng nói tiếng yêu. Không phải anh ích kỉ, mà hình như anh sợ. Anh sợ nói lời yêu ra có ngày lại thu nó về. Mà như thế thì đau lắm. Anh đã đi qua rồi nên anh biết… Vì thế, anh chỉ nói mình là một đôi…

Anh gặp Linh của bây giờ khi anh không còn trẻ nữa. Nhưng Linh thì tươi tắn lắm. Cô trẻ, trẻ hơn cả cái tuổi mà cô đang có. Cô sống hồn nhiên, chân thành và lạc quan. Sự tươi mới của “Linh bây giờ” khiến anh thoát khỏi cái u buồn mà bao năm qua, kể từ khi chia tay “Linh của quá khứ” anh trải qua.

“Linh của bây giờ” lạ lắm. Cô ấy thường hỏi anh mỗi lần đi chơi: “Em làm như vậy đã giống chị ấy chưa?”. Quả có đúng là khi ở bên anh, Linh khác với khi bên mọi người. Cô gái ấy cố gắng làm sao cho thật giống với người cũ của anh. Mỗi lần đi chơi, cô ấy sẵn sàng tới những điểm hẹn hò mà trước đây anh từng đi với người cũ. Cô ấy sẵn sàng thử những món ăn mà “Linh của quá khứ” thích. Cô ấy cùng anh làm mọi việc để anh vui lòng, những việc… giống ngày xưa.

Kết thúc mỗi lần hẹn hò cùng nhau, “Linh của bây giờ” thường hỏi anh:

- “Em giống chị ấy như thế, anh có vui không?”

Anh thường không trả lời mà chỉ gật đầu. “Linh của bây giờ” hạnh phúc lắm. Cô ấy cười như thể vừa tạo ra một kì tích vậy. Anh nghĩ là cô ấy vui…
***

Anh và “Linh của bây giờ” yêu nhau tròn 3 năm. Buổi tối hôm đó, hai người cũng đi hẹn hò. Như thường lệ, “Linh của bây giờ” hỏi anh về việc:

- “Anh và chị ấy đã làm gì trong ngày kỉ niệm tình yêu”.
- “Đi ăn, ra hồ hóng gió dù trời lạnh…”
- “Mình làm thế đi…”

- “Linh của bây giờ”  quyết định nhanh lắm, làm gì cũng nhanh và kiên quyết. Vậy là hai người có những phút giây trải nghiệm thú vị. Quả thực, đứng ở ven hồ trong một ngày đông, ôm cô gái mình yêu trong lòng có nhiều thứ cảm xúc cứ trào lên nghẹn đắng…

- “Anh này, em làm thế anh vui không?”

Anh lại ôm Linh vào lòng thay vì trả lời.
- “Chắc là anh vui đúng không?”

Lần này khác với mọi khi, Linh hỏi thêm lần nữa. Anh cúi xuống gần gương mặt của cô:

- “Ừ, tất nhiên là vui chứ”.
- “Anh này… Ở đây chật chội quá”
- “Ở đâu em?”
- “Trong vòng tay anh, trong tim anh…”
Hai người con gái tên Linh - 2
 Hãy yêu em, một mình em thôi và vì em là “Linh của bây giờ”, được không anh?” (Ảnh minh họa)

Anh im lặng…

- “Luôn có chị ấy ở đây, trong tim anh, trong đầu anh, trong nỗi nhớ của anh, trong vòng tay anh, trong khi anh hẹn hò với em, trong khi anh hôn em… Em thấy chật chội và ngột ngạt quá. Bao năm qua em đã chờ đợi một ngày anh trả lời cho câu hỏi của em: “Em làm giống chị ấy anh vui không?”. Em muốn anh khó chịu và nói với em rằng: “Không vui, vì anh muốn em là chính em”. Nhưng lần nào anh cũng im lặng. Anh vui vì em giống chị ấy, giống không chỉ bởi cái tên…Kể cả hôm nay cũng vậy, ngày mình tròn 3 năm yêu nhau…”

Anh vẫn im lặng. Anh có lời nào để mà nói. “Linh của bây giờ” đã nói không sai một từ cơ mà…

- “Mình chia tay đi”

Linh gỡ vòng tay anh ra khỏi bờ vai của mình rồi lặng lẽ bước đi… Đột nhiên cô quay lại:

- “Em làm thế có giống chị ấy không?”

Anh không trả lời nhưng nước mắt anh thì tuôn rơi… Anh muốn nói một từ: “Đừng đi…” nhưng cổ họng anh có gì đó chặn lại…

- “Anh vui không?”

Anh vẫn không thể nói…

“Linh của bây giờ” bước đi… Cô xa dần, xa dần…

Đột nhiên cô quay lại… Cô lao về phía anh, ôm lấy anh và hôn anh:

- “Em không phải là chị ấy, vì thế em sẽ không rời xa anh… Bởi vì em biết, trong câu hỏi cuối cùng vừa rồi, anh không vui khi em làm giống như chị ấy. Hãy yêu em, một mình em thôi và vì em là “Linh của bây giờ”, được không anh?”

Lần này thì anh trả lời được dù cổ họng vẫn nghẹn đắng một nỗi xúc động:

- “Được, em yêu!”

Theo Di Linh (Khám phá)
Tag: nguoi con gai,ten linh,con gai,truyen

Truyện: Chiếc váy cưới mặc 3 lần

Hôm đó về chị đã khóc. Chị cởi bỏ chiếc váy, treo vào trong tủ. Đã đến lúc chị cần thay cho mình một chiếc váy mới.

Chị nâng niu chiếc váy, ngồi thẫn thờ dưới ngọn đèn vàng giữa một đêm đông. Vậy là ngày mai, chị thành cô dâu. Ở tuổi 40 của đời người, chị mới có được cái niềm hạnh phúc bình dị ấy. Nước mắt chị trào ra, rơi lên chiếc váy cưới đã 3 lần chị mặc vào mà chưa một lần biến chị thành cô dâu.

Năm chị 22 tuổi, chị mặc chiếc váy ấy lần đầu. Thời ấy, chiếc váy này được coi là “mốt”. Nhưng bi kịch đã xảy đến với chị khi người đàn ông mà chị sẽ gọi bằng chồng ra đi trước ngày cưới không lâu. Một tai nạn đã cướp mất anh đi khỏi vòng tay chị, giữa cái lúc mà chị đang hạnh phúc nhất.

Đó là một sự nghiệt ngã của số phận, nhưng sự nghiệt ngã của người đời còn đáng sợ hơn gấp bội.

Những tháng ngày sau đó, chị sống trong sự điều tiếng của những kẻ độc mồm, độc miệng. Họ nói chị số sát chồng, họ nói chị người đàn bà khiến anh phải chết… Chị nuốt nước mắt vào trong, chị cố sống không phải vì họ mà vì người đàn ông chị từng yêu thương chắc chắn không muốn chị phải khóc…

Ở tuổi 40 của đời người, chị mới có được cái niềm hạnh phúc bình dị ấy. Nước mắt chị trào ra, rơi lên chiếc váy cưới đã 3 lần chị mặc vào mà chưa một lần biến chị thành cô dâu. (Ảnh minh họa)

Chiếc váy ấy chị cất vào ngăn tủ. Chị không trốn chạy quá khứ, thi thoảng, chị vẫn mở nó ra xem và hoài niệm về một hạnh phúc tuột khỏi tầm tay nhanh quá. Hơn chục năm sau, chị vẫn lặng lẽ đi về sớm khuya, vẫn một mình ngắm nhìn chiếc váy cưới và mơ mình thành cô dâu… Người đàn ông xuất hiện trong giấc mơ của chị không rõ mặt, có lẽ chị cần đi tìm trong đời thực người đàn ông để hoàn thành ước mơ của mình…

Rồi chị lại yêu… Tình cảm của con người là như vậy, nó có thể tái sinh mãnh liệt trên một mảnh tâm hồn tưởng chừng cằn khô, héo úa. Một số người nói chị sẽ sống cả đời trong cô độc như một cách để tưởng nhớ tình cũ, để tôn thờ nó bất tử. Nếu chị yêu người khác, chị bị coi là phản bội, bị coi là một kẻ vong ơn. Nhưng chị không nghĩ thế. Chị giữ nó trong tim, nơi những bụi bặm cuộc đời không chạm tới được. Còn cuộc sống này, chị sẽ tiếp tục yêu và mơ về hạnh phúc.

Người đàn ông ấy hơn chị 2 tuổi. Chị không hỏi về quá khứ của anh, chị chỉ biết anh đã từng đau khổ trong hôn nhân và giờ anh muốn tìm một người tri kỉ. Anh chị đến với nhau không vụ lợi. Anh cần ở chị một sự bình yên, còn chị cần ở anh một hơi ấm để sưởi những đêm dài cô quạnh của cuộc đời. Anh chị quyết định cưới sau gần 1 năm quen nhau.

Chị nhớ, lần đó chị ướm lên người chiếc váy mà 10 năm trước chị phải cởi nó ra trong nước mắt. Chị muốn mặc lại chiếc váy cưới ấy, không phải như một sự nhớ nhung người tình cũ. Đơn giản là chị muốn mặc vừa thứ hạnh phúc mà năm xưa vỡ vụn. Nhưng anh – người đàn ông sẽ là chồng chị không đồng ý.
Anh muốn chị trút bỏ mọi thứ thuộc về quá khứ, bao gồm cả chuyện tình buồn ấy. Chị im lặng nghe anh nói hàng giờ về chiếc váy cưới cần phải thay đổi. Chị thay chiếc váy cưới rồi xoay vòng trước mặt anh. Chị hỏi anh rằng: “Anh có sợ lời đồn của thiên hạ về một người đàn bà có số sát chồng?”. Anh không trả lời được câu hỏi ấy. Có lẽ anh sợ thật nhưng anh không dám nói ra.

Ngày hôm sau, chị cất chiếc váy cưới vào tủ và nói với anh về việc chia tay. Anh xin lỗi nhưng chị gạt đi. Anh không có lỗi gì cả. Chỉ là tình yêu chưa đủ lớn để anh bao dung và chấp nhận con người chị, một con người không phải chối bỏ quá khứ mà đứng lên từ quá khứ. Anh muốn chị giũ sạch tất cả, nhưng chị không làm được. Nếu yêu chị, anh sẽ phải yêu cả mảng màu đen tối trong quá khứ ấy. Nhưng anh sợ…
Cuộc tình đó tiêu tốn của chị 3 năm tuổi trẻ, phải rất lâu sau chị mới quên được để làm cho tâm hồn mình lành trở lại. Chị miệt mài đi kiếm tình yêu, một tình yêu rất khó với người trắc trở tình duyên và nhiều tuổi như vậy. Nhưng chị tin, ở một nơi nào đó vẫn có người đợi chị.

Chiếc váy cưới mặc 3 lần - 2
Chị cởi bỏ chiếc váy, treo vào trong tủ. Đã đến lúc chị cần thay cho mình một chiếc váy mới. Chiếc váy của hiện tại, chiếc váy mang chị thành vợ của anh…   (Ảnh minh họa)

Chị tìm thấy người đàn ông ấy vào một buổi tối mùa đông, trên đường đi làm về, chị đã gặp. Mọi thứ bắt đầu rất chậm bởi vì người đã từng đi qua thương tổn như chị không dễ gì để yêu lại. Chị qua rồi cái thời sốc nổi để yêu thương, chị cũng qua cái thời thấy tình yêu là mở lòng mình đón nhận. Vì chị sợ, đi sau cảm giác ban đầu đó, có những nỗi đau đang chờ ập đến.

Nhưng anh không cho chị quyền được chối từ. Anh đã khiến chị phải thêm một lần nữa thừa nhận rằng mình đang yêu. 40 tuổi để nói rằng mình yêu sao mà khó khăn đến vậy… Ngày hôm ấy, chị lai khoác lên mình chiếc váy cưới của hơn 10 năm trước. Anh nhìn chị, không ngạc nhiên, không khó chịu dù trông chị thật quê mùa trong bộ váy đã quá lỗi thời:

“Anh sẽ đồng ý cho em mặc chiếc váy năm xưa này trong đám cưới của chúng mình chứ?”

Anh kéo và ôm chị vào lòng:

“Hãy mặc chiếc váy mà em thấy thoải mái nhất, chiếc váy khiến em được là chính mình…”
Hôm đó về chị đã khóc. Chị cởi bỏ chiếc váy, treo vào trong tủ. Đã đến lúc chị cần thay cho mình một chiếc váy mới. Chiếc váy của hiện tại, chiếc váy mang chị thành vợ của anh…

Theo Di Linh (Khám phá)

Truyện: Anh yêu đi cho đỡ thiệt thòi

Em đến với anh bằng sự trinh nguyên của hiện tại nhưng thứ anh nhìn vào lại là những điều xảy ra trong quá khứ…

Hơn 1 năm sau ngày quen biết anh mới quyết định nói tiếng yêu với cô. Anh không muốn điều gì vội vàng. Mọi thứ cần phải có sự chuẩn bị thật tốt cho tình yêu bền đẹp. Có thể thời đại này người ta yêu nhau chóng vánh, nhưng anh thì không. Mặc dù ở tuổi cũng chẳng còn trẻ trung gì nữa nhưng anh không vội vàng. Đặc biệt là với tình yêu thì càng không thể vội.

Anh lựa chọn địa điểm là một quán cà phê trong góc phố nhỏ, nơi đủ yên tĩnh để nghe thấy những lời yêu thương thầm thì. Hôm ấy, người con gái mà anh yêu đã nhận lời. Đó là một cảm giác thật tuyệt, dường như là tuyệt nhất trong gần 30 năm qua của anh!
Tròn 1 tháng kể từ ngày hai người chính là của nhau. Anh lại hẹn cô tới quán cà phê trong con phố nhỏ. Lần này, họ ngồi đối diện với nhau với tư cách là người yêu:
- “Em biết không, em là mối tình đầu của anh đấy?”
Người yêu anh mỉm cười thật hiền:
- “Tiếc rằng anh không phải là mối tình đầu của em?”
Anh đã chết lặng khi nghe câu đó, rồi anh cố làm ra vẻ bình thản:
- “Không sao, em cũng đâu còn trẻ nữa, không phải mối tình đầu cũng đúng thôi mà”.

Anh cố giấu nỗi buồn trong đáy mắt khi biết rằng anh không phải người đàn ông đầu tiên mà cô ấy yêu (Ảnh minh họa)
Nhưng anh không giấu được cô ấy:
- “Anh buồn à? Buồn vì với em anh không phải mối tình đầu hay buồn vì em đã không nói dối?”
- “Không, anh không buồn gì cả…”
Anh trả lời câu đó nhưng đôi mắt anh thì lơ là đi chỗ khác. Khi yêu người ta bắt đầu nói dối, khi nói dối người ta thường sợ một ánh mắt.
Suốt buổi hôm đó anh im lặng. Người yêu anh đã mở lời sau gần 1 tiếng đồng hồ cả hai chỉ nghe nhạc:
- “Anh còn điều muốn hỏi nữa đúng không?”
- “À… thực ra thì…”
- “Nói đi, đừng để sự hoài nghi và tò mò giết chết tâm hồn anh?”
- “Trước anh, em đã từng với ai đó chưa? Ý anh là…”
- “Quan hệ tình dục?”
Anh choáng!
Choáng thực sự!

Bởi vì khi người con gái dễ dàng nói ra 4 từ đó thì chắc hẳn cô ấy cũng chẳng lạ lẫm gì với nó. Thế mà anh đã tưởng cô ấy là người ngoan hiền lắm. Hóa ra, cũng chỉ tầm phào như bao người khác. Anh nén một tiếng thở dài rồi làm ra vẻ chẳng quan tâm tới điều đó.Giống như mấy kẻ đàn ông luôn mạnh miệng nói rằng: “Thời nào rồi mà còn coi trọng trinh tiết”.
Mà đúng là anh không coi trọng trinh tiết thật. Anh cũng chẳng quan tâm lắm tới việc cô đã từng ngủ với ai, với bao nhiêu người. Nhưng lòng anh có một nỗi hậm hực. Nỗi hậm hực vì… anh còn chưa từng biết đến đàn bà.
Bấy lâu nay anh sống nghiêm túc lắm. Anh chưa từng yêu huống chi nói chuyện gần gũi xác thịt. Thế nên giờ anh mới khó chịu, bí bach và uất hận trong lòng. Hình như sự giữ gìn của anh bằng thừa khi cô gái mà anh chọn để lấy làm vợ lại là người từng “nếm mùi tình ái” quá nhiều.
- “Dường như anh thấy mình chịu thiệt thòi?”
Người yêu anh đã hỏi anh câu ấy. Đúng là chẳng gì có thể qua nổi mắt cô ấy. Đã đến lúc này thì anh nói thật. Cũng chẳng có gì để mà phải bưng bít, lòng anh cũng muốn tung hê lắm rồi:
- “Ừ, anh thấy đáng tiếc khi em là đầu tiên của anh nhưng với em thì không phải ngược lại. Anh có cảm giác hình như mình đang dồn quá nhiều vào một thứ không trọn vẹn như mình”.
- “Vậy thì anh yêu đi, yêu đi cho đỡ thiệt thòi”.

***

Hôm đấy anh và người yêu ra về sau câu nói đó của bạn gái. Cô ấy nói anh có toàn quyền yêu đương và hẹn hò với bất cứ ai mà anh muốn, anh thích. Cho tới khi nào anh cảm thấy đủ rồi, thấy mình bằng nhau rồi thì quay lại.
Anh bực lắm, sự lạnh lùng đó của cô làm anh bực. Cứ như thể là cô ấy cao ngạo lắm vậy. Được, đã vậy thì anh sẽ yêu, sẽ yêu dăm bảy cô cho bõ tức. Mà anh có quyền làm thế. Rõ ràng so với cô, anh tử tế hơn mà, chí ít anh đến với cô bằng sự trinh nguyên, còn cô thì vỡ nát.
Vậy là anh lao vào những cuộc tình. Anh bắt đầu biết đến thể xác đàn bà. Những người đàn bà thậm chí anh không nhớ nổi tên họ sau khi lên giường bởi vì lần nào anh cũng say. Mỗi đêm trở về nhà sau một cuộc vui, anh lại bấm máy gọi cho cô:
- “Anh vừa lên giường với một cô…”
Anh nghĩ nói thế người yêu anh sẽ tức giận. Nhưng đầu dây bên kia cô vẫn điềm tĩnh:
- “Anh vui không?”
Anh cũng quên không hỏi chính mình câu đó. Liệu anh có thấy vui không… Anh không biết nhưng khi anh điện thoại cho cô thì nước mắt anh cứ lăn dài trên má. Hình như, anh không vui thì phải. Anh chỉ thấy nhớ cô đến quay quắt.

Anh yêu đi cho đỡ thiệt thòi - 2
Anh lên giường với những người con gái khác... nhưng anh nhớ cô, người con gái mà anh yêu (Ảnh minh họa)
- “Anh ngủ đi, đêm rồi đấy”.
Lần nào cũng vậy, người yêu anh chỉ nói với anh 2 câu đó là tắt mắt. Một vài tuần sau, anh lại điện thoại thông báo với cô về việc anh vừa lên giường với một cô gái khác… Người yêu lại hỏi anh rằng: “Anh có vui không?”. Nhưng chưa lần nào, anh trả lời được câu hỏi ấy. Hoặc là anh quá say mà không thể nói, hoặc là anh không biết cảm giác của mình, hoặc là anh buồn mà không dám nói sự thật.
7 tháng sau…
Khi anh mở mắt ra để đón lấy tia nắng đầu ngày rực rỡ, anh thấy cô đang ngồi nhìn mình. Câu đầu tiên mà người yêu nói với anh vẫn là:
- “Anh vui chứ?”
- “Anh vui”
Đó là lần đầu tiên anh trả lời được câu hỏi đó. Hình như là vì, trước mặt anh… là người con gái mà anh yêu.
- “Sáng rồi, anh dậy đi” – Không phải là câu nói  “Đêm rồi, anh ngủ đi”, lần này là một điều ngược lại. Anh ngoan ngoãn làm theo, như một cái máy có cảm xúc…
Anh dùng bữa ăn sáng do bạn gái mình nấu. Anh thấy nó là món đồ ăn ngon nhất thế giới này.
- “Anh đã thấy đủ chưa?”
- “Đủ rồi, anh no quá”
- “Ý em là tình yêu, anh đã thấy no nê với nó chưa?”
Anh im bặt. Câu hỏi này khó quá, thường những câu như vậy anh không có câu trả lời. Vậy là anh im lặng…
- “Chúng ta hòa nhau rồi đúng không?” – Cô gái tiếp lời.
- “Không… anh không nghĩ thế…”
- “Là sao”
- “Anh có lỗi với em. Anh ích kỉ và hèn hạ. Em đến với anh bằng sự trinh nguyên của hiện tại nhưng thứ anh nhìn vào lại là những điều xảy ra trong quá khứ… Để rồi anh lại biến hiện tại của anh thành một thứ rẻ rúm và tầm thường…”
- “Anh còn thấy mình thiệt thòi nữa không?”
- “Anh thấy em thiệt thòi…. Thiệt thòi vì yêu một kẻ ích kỉ như anh”
- “Vậy thì anh yêu đi, yêu em nhiều vào nhé, cho em bớt thiệt thòi”.
Buổi sáng hôm đó, anh bắt đầu học cách yêu… Yêu đúng nghĩa để bạn gái bớt thiệt thòi!


Theo Di Linh (Khám phá)

Truyện: "Có đáng không anh?"

“Nguyên tắc trong tình yêu rất đơn giản, chỉ cần trái tim đập cùng một nhịp mà thôi. Những thứ khác không còn quan trọng nữa”.

Em điện thoại cho tôi vào lúc 12h đêm, đã vậy, còn là một đêm đông lạnh cắt da, cắt thịt. Thật may cho em là tôi chưa ngủ. Có lẽ vì em nắm được thói quen tôi thường làm việc khuya nên em mới gọi cho tôi lúc này. Hoặc cũng có thể em chẳng nghĩ được gì nhiều. Em đang đau khổ tột cùng, em làm sao còn nghĩ được là có nên gọi cho một chàng trai vào thời điểm ấy hay không.

Tôi nhớ, giọng em lúc đó run lên, nhưng tôi biết, không phải vì lạnh mà vì em đang tức giận khi phát hiện mình bị phản bội:

- “Anh Bình ơi, làm ơn hãy giúp em. Em không biết phải làm gì nữa. Anh Khánh… Anh ấy đang ở trong khách sạn với một cô. Em phải làm gì đây. Em sợ em không kiềm chế được… Anh đến đây giúp em được không?”

Thực sự là tôi cảm thấy lo lắng vô cùng khi nhận được cuộc điện thoại đó. Lí do không phải là lo cho em, mà là lo cho thằng bạn chơi thân bao năm qua của tôi. Cuối cùng thì cũng đã có cái ngày này. Tôi không thấy quá ngạc nhiên bởi vì chơi với hắn, tôi đủ hiểu con người hắn như thế nào. Nhưng tôi quan niệm, hãy đánh giá người đó theo cách họ đối xử với mình. Với tôi, hắn là một thằng bạn tốt. Vì vậy mà tôi chơi, tôi không quan tâm chuyện hắn là một thằng người yêu tồi đối với những cô gái khác.
Tôi khoác thêm chiếc áo nữa rồi lao ra khỏi nhà, dù sao, tôi cũng thấy mình cần có trách nhiệm giúp họ trong chuyện này. Cơn cuồng ghen của người đàn bà đáng sợ lắm. Biết đâu chừng, cô ấy lại làm càn. Và rồi sẽ có những hậu quả… Ôi thôi, chỉ nghĩ đến tôi đã cảm thấy sợ hãi quá rồi.
***
Tôi đến nơi và nhìn thấy Diệu Hương vẫn đứng đợi ở bên kia đường. Đôi mắt cô nàng đau đáu nhìn về phía khách sạn. Tôi có cảm giác Hương sợ, chỉ một cái nhắm mắt không chừng Khánh sẽ lọt qua cửa mà biến mất. Thế thì sẽ công toi cô nàng cả tối ngồi rình ở đây.

"Có đáng không anh?" - 1

Hương cầu cứu tôi khi cô ấy bị người yêu phản bội (ảnh minh họa)

Tôi bước đến:

- “Sao em không vào tận nơi để bắt quả tang mà cứ đứng ngoài này cho khổ?”
Nhìn thấy tôi, Hương cười. Nụ cười của cô tỏa ra hơi khói vào màn đêm đông. Có vẻ như cô nàng đang run lên vì lạnh:

- “Cảm ơn vì anh đã tới. Có anh, em cảm thấy đỡ sợ hơn rồi. Thú thực, em cảm thấy lo lắng khi đứng đây một mình giữa trời đêm”.

- “Anh hỏi, tại sao em không vào tận nơi? Sao phải hành hạ mình đứng đây làm gì? Dù sao em cũng cần phải đối diện với Khánh cơ mà”.

- “Em sợ… em sợ phải nhìn thấy cảnh tượng ấy… Có lẽ cả đời em sẽ bị ám ảnh mất. Em biết anh ấy đã phản bội em, nhưng em chỉ cần một lời giải thích chứ em không muốn tận mắt nhìn thấy điều đó”.

Tôi đành im lặng và đứng đợi cùng Hương. Tôi cũng chẳng biết nói gì hơn nữa bởi vì tôi nghĩ lí do của Hương có lẽ cũng không hẳn là không thuyết phục. Cô ấy sẽ cảm thấy tồi tệ và như rơi xuống vực thẳm khi nhìn thấy người đàn ông mà mình yêu thương, sắp lấy làm chồng lên giường với người đàn bà khác. Đã biết đó là điều không thay đổi, chi bằng đứng đợi bên ngoài còn hơn là hành xác, hành tâm mình bằng việc bắt tận nơi.

Cuối cùng thì Khánh cũng bước ra khỏi khách sạn. Hương chạy vội tới, đứng trước mặt Khánh và cô gái kia. Cô gái đi cùng Khánh có vẻ hơi ngạc nhiên, còn mặt Khánh ban đầu thất thần nhưng sau đó giữ được vẻ trâng tráo lạ thường:

- “Anh giải thích đi, tại sao anh lại làm như vậy với em?”
- “Em đã thấy rồi đấy, anh chẳng còn gì để nói nữa cả. Nhân tiện đây anh muốn nói. Anh sẽ không cưới xin gì nữa. Chia tay đi, anh cần một người như cô ấy chứ không phải em. Mong em hiểu và thông cảm”.

Họ nói với nhau nhiều điều nữa, tôi giữ ý đứng từ xa. Tôi không muốn cả mấy người họ cùng khó xử. Tôi nghĩ, Hương cũng chỉ cần tôi đứng phía sau vậy thôi chứ không muốn tôi xuất hiện để rồi nghe thấy những điều sỉ nhục mà Khánh vừa dành cho Hương.

Nhưng rồi tôi không thể đứng yên được nữa. Tôi thấy Khánh dơ cánh tay của mình lên, chính bàn tay đã từng nắm lấy Hương, ôm Hương vào lòng mà giới thiệu với chúng tôi: “Đây là người yêu tao nhé”. Giờ đây, có vẻ như Khánh đang sắp sửa tát một cái trời giáng vào đôi má lạnh ngắt vì chờ đợi suốt đêm của Hương. Tôi chạy lại, giữ lấy tay Khánh:

- “Ông thôi đi, quá đủ rồi đấy. Hãy là một thằng đàn ông đúng nghĩa đi”.

- “Sao thế, ông đi theo Hương để rình tôi đấy à? À… à… hiểu rồi. Ông vẫn hay nói với tôi phải biết trân trọng cô ta. Chắc hắn ông đang rất vui mừng khi tôi nhả cô ta ra đúng không. Ông có được thứ ông thích rồi đấy. Mà làm ơn, hãy giữ cô ta thật chặt, đừng để cô ta tìm tôi đấy. Tôi chán lắm rồi”.
Khánh đi rồi. Lần này thì chính Hương là người ngăn tôi lại bởi nếu không tôi nghĩ mình đã đấm hắn một cách không thương tiếc cho những lời vô liêm sỉ vừa rồi.

Đêm hôm ấy, tôi đưa Hương về nhà. Suốt đường đi Hương không khóc:
- “Nếu em cảm thấy đau khổ thì cứ khóc đi… đừng cố kìm nén”
Hương nhìn tôi cười tươi tắn:

- “Anh nghĩ có đáng để khóc thôi”

Hương chào tạm biệt tôi bằng một nụ cười. Sự can trường của Hương làm tôi cảm thấy cô ấy thực sự đáng quý.

"Có đáng không anh?" - 2

Tôi không hiểu tình cảm trong tôi dành cho Hương là gì nữa? (Ảnh minh họa)

5 tháng sau ngày Hương và Khánh chia tay, tôi và cô ấy gặp nhau nhiều hơn. Tất nhiên, với Khánh, thứ tình bạn rẻ rúm ấy tôi chẳng còn duy trì làm gì nữa. Nhiều lúc tôi cũng không hiểu mình hay gặp Hương để làm gì. Trước kia, Hương là người yêu của Khánh – bạn tôi, nên tôi rất giữ kẽ khi gặp cô ấy. Quả tình, trong lòng tôi đánh giá, Hương là cô gái tốt, xinh xắn và có đạo đức. Nhưng tuyệt nhiên tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ tiếp cận hay gần Hương. Bởi vì nguyên tắc của tôi là: “Không bao giờ yêu vợ bạn”.

Nhưng từ ngày Hương và Khánh xảy ra chuyện, nhiều hôm tới nhớ Hương đến quay quắt. Tôi kiếm đủ cớ để gặp Hương. Tôi đưa ra lí do: “Cho em khỏi buồn, mau quên chuyện cũ” nhưng thực tế là vì tôi không chịu được khi không nhìn thấy cô ấy.

Tôi chỉ thấy rằng, nụ cười đêm mà Hương phải gánh chịu những lời cay nghiệt từ Khánh là thứ ám ảnh tôi, cứ khiến tôi muốn gần mãi người con gái này. Nhưng gần đấy mà tôi lại không biết thứ tình cảm trong mình là gì…

***

Một năm trời qua đi, tôi và Hương gần như ngày nào cũng bên nhau, gần nhau. Tôi cảm nhận được tình cảm trong lòng Hương. Có lẽ cô ấy đã yêu tôi. Nhưng tôi hoài nghi tất cả. Hoài nghi tình cảm ấy là vì cô ấy đang u buồn nên tìm người lấp chỗ trống hay vì cô ấy yêu tôi thật lòng.

Hương hẹn gặp tôi ở một quán cà phê nhỏ. Hôm nay, trông Hương có vẻ hơi buồn buồn:

- “Anh Bình. Em có chuyện này muốn nói với anh. Em… em yêu anh. Em không biết anh có chấp nhận điều đó hay không nhưng đấy là tình cảm thật trong lòng em”

Hương nói xong được những lời đó, tôi cảm giác cô ấy còn run hơn cả buổi tối hôm đi rình Khánh ở trong khách sạn. Tôi thấy lòng mình ngổn ngang, có chút gì đó vui vui, hạnh phúc nhưng cũng có gì đó đầy ích kỉ, hờn ghen:

“Anh xin lỗi, nhưng nguyên tắc trong tình yêu của anh là không bao giờ yêu tình cũ của bạn. Anh không thể”.

Tôi đèo Hương về nhà. Suốt đường đi, cô ấy cũng vẫn nói chuyện như bình thường. Đến trước cửa nhà, em chào tạm biệt tôi.

- “Em có giận anh không? Tại sao em không trách cứ hay đau khổ khi bị anh từ chối như vậy?”
- “Anh thấy… có đáng không?”

Một lần nữa, Hương lại trả lời tôi bằng câu như vậy. Dường như tôi đang bị xếp vào cùng một hạng bỉ ổi như Khánh.

"Có đáng không anh?" - 3

Ngày mai, tôi sẽ tìm cô ấy, để nói với cô ấy rằng: “Nguyên tắc trong tình yêu rất đơn giản, chỉ cần trái tim đập cùng một nhịp mà thôi. Những thứ khác không còn quan trọng nữa”. (Ảnh minh họa)

Đêm hôm đó tôi về nhà, tôi đã nghĩ ngợi rất nhiều. Có lẽ Hương nói đúng. Tôi không phải là kẻ Sở Khanh như Khánh nhưng tôi lại là một thằng hèn. Tôi yêu, tại sao không thể nói mình yêu? Tại sao tôi lại phải tự làm khổ mình, khổ Hương chỉ vì chuyện cô ấy đã từng là người yêu của Khánh? Hắn có đáng để một lần nữa khiến tôi và Hương đau khổ không.

Nguyên tắc trong tình yêu là “không yêu tình cũ của bạn” ư? Vô lí thật…
Ngày mai, tôi sẽ tìm cô ấy, để nói với cô ấy rằng: “Nguyên tắc trong tình yêu rất đơn giản, chỉ cần trái tim đập cùng một nhịp mà thôi. Những thứ khác không còn quan trọng nữa”.

 Theo Di Linh (Khám phá)

Truyện: Cái tát đêm cuối cùng của tháng

Khi chị đóng chặt cửa căn nhà này, có rất nhiều người đàn bà khác vẫn chờ anh ngoài kia để đón anh vào một ngôi nhà khác… Có khi nào anh còn quay lại nữa không?


Chị ngồi tô son trước gương, thi thoảng chị dừng lại nghe ngóng rồi lại thở dài. Tiếng ti vi ngoài phòng khách vang lên những tiếng hét ầm ĩ của một trận bóng. Chị đoán là anh lại đang dán mắt vào đó. Nghĩ trong đầu như vậy, chị cười khẩy. Bỗng dưng chị thấy khó chịu với cái sự nhàm chán của chồng.

Chị khoác thêm chiếc áo rồi đi ra khỏi nhà. Ngang phòng ngủ của con, chị dừng lại khi thấy cánh cửa phòng khẽ mở. Chị ngó đầu vào bên trong và nhìn thấy anh. Anh vặn nhỏ chiếc đèn ngủ, kéo chăn đắp ngang người con rồi hôn nhẹ lên trán con bé. Bất giác chị cảm thấy chạnh lòng đôi chút. Chị ra ngoài phòng khác và nhận thấy anh đã cho nhỏ tiếng tivi từ bao giờ. Vẫn là trận đấu bóng nhưng nhưng anh gần như chỉ xem hình mà không nghe tiếng. Anh không muốn làm con thức giấc.
- “Muộn rồi em còn đi đâu vậy?”
Chị đưa tay nhìn đồng hồ rồi làm mặt thản nhiên:
- “Mới 10h làm gì mà muộn. Ai như anh lúc nào cũng ru rú ở nhà?”
- “Em có biết, con bé cần có em không mà lúc nào cũng đi như vậy? Con đang tuổi lớn, con cần em…”
- “Em không thể chôn vùi cuộc sống của mình trong cái nhà này mỗi tối được. Em cũng cần phải có những hoạt động riêng cho mình. Tối nay em đi tiệc với lớp khiêu vũ buổi tối, em về muộn. Anh đừng chờ”.
- “Con sốt, anh không muốn em đi. Em ở nhà một hôm đi”.
Cái tát đêm cuối cùng của tháng - 1
Chị cảm thấy bất mãn vì một người chồng không kiếm ra tiền như chị mong đợi (Ảnh minh họa)
Chị không coi lời anh nói ra gì bởi bao lâu nay anh vẫn nói vậy nhưng rồi lại mặc kệ khi nhìn chị bước ra khỏi nhà. Chị thản nhiên cầm chiếc điện thoại rồi bấm số, coi như không nghe thấy lời anh nói:
- “Trang à, đến đón mình nhé, mình đợi ở đầu ngõ nha”
Chị bước gần về phía cửa mà không hề nhận ra rằng đôi tay anh đang nắm lại và run lên vì giận dữ:

- “Em đứng lại…”

Chị vẫn không ngừng bước về phía cửa:

- “Anh nói, em đứng lại”.

Tới lúc này, chị mới ngây người ra khi nghe thấy sự bực tức toát lên từ câu nói và ngữ điệu của anh. Với vẻ mặt đầy khó chịu, chị bỏ chiếc mũ bảo hiểm ra khỏi đầu, từ tốn tháo giày rồi bước vào nhà:
- “Anh không có quyền cấm tôi. Tôi cũng có phải có những tự do cá nhân của riêng mình”
- “Đã bao giờ anh cấm đoán em trong những cuộc vui chơi chưa? Nhưng hôm nay con ốm và anh muốn em ở nhà để làm tròn nghĩa vụ của một người mẹ”

Chị nhếch mép cười với thái độ khinh thường chồng ra mặt:

- “Nếu thế, anh nên học cách làm tốt trách nhiệm của một người chồng, người cha đi. Anh kiếm ra nhiều tiền vào, chí ít là bằng tôi, tôi hứa, sẽ chỉ ở nhà ngoan ngoãn làm con ô sin cho anh thôi. Đã bất tài thì đừng lên mặt…”
....
“Bốp”

Anh tát một cái vào đôi má chị. Mắt anh ánh lên sự giận dữ và bất bình nhưng ngay sau đó nó trùng xuống. Có lẽ anh cảm thấy có lỗi bởi bao năm qua anh chưa từng một lần to tiếng với vợ chứ dừng nói là dùng vũ lực. Trong đời anh phải đánh vợ nghĩa là anh đã bất lực với cuộc sống hôn nhân của mình.
Chị đưa tay sờ lên gò má vừa bị tát một cái bỏng rát. Nhưng chị không khóc. Chị nhìn anh đầy thách thức:

- “Anh giỏi lắm, đã bất tài lại còn đánh vợ. Có người đàn ông nào như anh chưa?”
Chị chạy ra khỏi nhà, cũng chẳng cần mũ bảo hiểm, chị vẫy một chiếc taxi.

Cái tát đêm cuối cùng của tháng - 2

Anh nghĩ về những lời vợ nói, về cuộc hôn nhân này và về những gì đã qua trong suốt 10 năm qua. Anh khóc, giọt nước mắt của người đàn ông đã rơi (Ảnh minh họa)

Ngồi trên xe, chị không biết mình sẽ đi đâu. Đã gần chục năm rồi anh chị lấy nhau. Từ một tình yêu đẹp thời sinh viên, cuối cùng thì cuộc hôn nhân này biến thành điều gì? Chị luôn cảm thấy bất mãn vì chồng không làm ra nhiều tiền. Chị là người phụ nữ thành đạt, chị ra ngoài và gặp những người đàn ông mở miệng là nói tới bạc tỉ. Vì thế mà chị giận. Giận vì chồng lúc nào cũng ôm khư khư cái cuộc sống êm đềm nhưng chị thích cuộc sống hào nhoáng và sung sướng hơn thế.

Chị nghĩ lại quãng thời gian đã qua. Đúng là anh đã thay chị làm người vợ trong nhà. Tan làm anh về sớm đón con, anh nấu cơm, anh dọn nhà, anh cho con ăn, anh dỗ cho con ngủ… Còn chị, chị quen với việc trở thành người của xã hội hơn là gia đình. Mọi người thấy chị sướng khi có chồng đảm đang, tháo vát, nhưng chị thì thấy chán nản khi chồng không phong độ như người ta.

Nước mắt chị cứ thế lăn dài… Bao năm rồi chị chưa từng bị chồng đánh. Chị có cảm giác tức tối nhưng cũng nuối tiếc một thời tình yêu mê đắm… Hình như anh vẫn vậy nhưng chỉ có chị là khác. Chị không còn cảm thấy cần được yêu thương thì anh thêm nữa…

Anh ngồi trong phòng khách một mình. Anh tắt điện và để cho bóng tối bao trùm lấy mình. Anh nghĩ về những lời vợ nói, về cuộc hôn nhân này và về những gì đã qua trong suốt 10 năm qua. Anh khóc, giọt nước mắt của người đàn ông đã rơi.

***
Chị trở về nhà vào lúc 2h sáng. Thấy chị về nhà, anh lao ra mở cửa. Anh không nói một lời nào, chỉ lặng lặng đóng cánh cổng lại. Chị đoán anh biết lỗi nên mới làm như vậy. Chị vẫn làm như bộ mình không có chuyện gì. Chị đi thẳng vào phòng ngủ rồi chốt cửa. Chị biết thế nào đêm nay anh cũng chẳng vào phòng như chị muốn làm như thế để chứng tỏ cho anh biết rằng chị không muốn có sự xuất hiện của anh trong căn phòng này.

Nhưng chị chờ, chờ mãi, gần 1h đồng hồ qua đi. Chị nhìn điện thoại thấy báo 3h sáng. Chị rón rén mở cánh cửa phòng và nhìn ra phòng khách. Anh không hề ở đó.  Chị giật mình chạy vội lại. Chị bật điện lên và thấy trên bàn một tờ giấy đặt ngay ngắn:

“Thương gửi em…
Anh biết, bao năm qua, em cảm thấy bất mãn vì có một người chồng không kiếm ra nhiều tiền như em mong đợi. Anh biết, đó là lỗi của một người đàn ông.
Nhưng em ạ. Ngôi nhà lúc nào cũng cần phải sáng đèn, căn bếp cần có người thắp lửa… Nếu em là người phía bên ngoài cánh cửa thì anh phải là người lùi lại, bật công tắc đèn, làm cho bếp luôn ấm… Vì chúng ta là một gia đình. Vì con cần có người bên nó.

Sẽ ra sao nếu chúng ta cùng ra ngoài và căn nhà này luôn khóa chặt. Anh dám chắc, nó lạnh lẽo chứ không còn là một tổ ấm. Lúc đó anh sợ rằng em có mang tiền về thì căn nhà vẫn lạnh.
Anh chỉ nghĩ rằng nếu có một người đã bay trên bầu trời như một con diều no gió thì cần có một người làm sợi dây níu nó về với mặt đất. Anh đã chấp nhận là người lùi lại. Nhưng anh biết, em muốn một điều gì khác nữa, có lẽ là nhiều hơn những điều anh có thể.

Chúng ta nên dừng lại. Đó là cách để em không thấy lòng mình bất mãn và để anh không thấy mình mệt mỏi. Nếu chúng ta chỉ mang lại những tổn thương và không bằng lòng cho nhau, đó là lúc hết yêu rồi em ạ.

Đơn anh viết và kí sẵn rồi. Còn chờ em nữa thôi.
Tạm biệt em”.


Cái tát đêm cuối cùng của tháng - 3
Chị nhận ra rằng khi chị đóng chặt cửa căn nhà này, có rất nhiều người đàn bà khác vẫn chờ anh ngoài kia để đón anh vào một ngôi nhà khác… Có khi nào anh còn quay lại nữa không? (Ảnh minh họa)

Anh đã đợi chị về nhà rồi anh mới ra đi. Chị khóc khi nghĩ tới việc anh đã cố gắng làm tròn trách nhiệm giữ ánh sáng cho căn nhà này tới cùng. Chị đã bật khóc. Chị bật điện thắp sáng khắp căn nhà và ngồi chờ đợi anh. Chị nghĩ sáng hôm sau hết giận rồi anh sẽ về… Nhưng trời mỗi ngày một sáng mà anh không quay lại.

Chị nhận ra rằng khi chị đóng chặt cửa căn nhà này, có rất nhiều người đàn bà khác vẫn chờ anh ngoài kia để đón anh vào một ngôi nhà khác… Có khi nào anh còn quay lại nữa không?

Theo Di. Linh (Khám phá)