Thất vọng vi chồng không chủ động

Thất vọng vi chồng không chủ động

Hãy làm gì đó, lắc rung, la lớn hay thậm chí đòi hỏi… để cuộc sống chung của hai người không còn vật vờ và hướng ra bên ngoài, về hai phía khác nhau.

Chào chị Hạnh Dung,

Em mong chị có chút thời gian chia sẻ với em. Chuyện của em chắc là cũng phổ biến như những người đến gặp chị. Vợ chồng em hiện chưa có con, kinh tế khá. Chồng em cũng có điểm tốt là chưa có bồ bịch tào lao (ngày trước thì cũng ăn chơi qua đường nhưng đó là lúc chưa lấy em), lương tháng cũng đưa cho vợ đủ để trả nợ ngân hàng và giữ lại 1 chút để chi tiêu. Nhưng em có cảm giác chồng em không quan tâm tới gia đình chị à.

Vợ chồng em khó có con, chồng đã gần 40 tuổi mà cứ hút thuốc ngày 1 gói hơn và tuần đi nhậu cũng mấy tối. Còn thích thức khuya xem phim kiếm hiệp và đi thể thao với mấy sếp để dễ nhậu. Gia đình bên vợ khuyên răn hạn chế để mau có con (lần thai trước em đã phải bỏ sớm vì con ngừng phát triển sớm, thời gian mang thai 8 tuần mà ngày nào cũng gây nhau, khóc lóc rồi không ăn, không ngủ đươc). Vậy mà chồng em cũng không cố gắng cải thiện sức khỏe, chuyện vợ chồng thì hầu như rất hiếm vì mỗi lần gần nhau chồng em đều vội vàng, mà 1 tháng chỉ được vài lần vì chồng em chỉ hành sự khi em nhắc để có con thôi.


Chồng em giống như đang sống trong 1 cái chòi lá ở quê nhà chị à. Mặc cho cửa nẻo gãy sút, mái nhà dột, nhà rỉ nước, điện rò...chồng em vẫn đều đặn coi phim và đi nhậu. Mỗi lần cãi nhau chồng em lập tức đổi qua Mày - tao, rồi đòi giết em chết để em im miệng. Em cảm thấy cuộc sống của tụi em không có mục tiêu chung, cũng như cảm thấy mình thật cô độc vì không thể chia sẻ gì được với chồng. Đã quá nhiều lần em muốn ly dị, nhưng mẹ em nhất định không chịu, mẹ em sợ bỏ rồi người đời đồn đại em là do vô sinh mà bị chồng bỏ. Em chỉ muốn kiếm đứa con rồi ly dị cho rồi.

Nói thật với chị là em cũng khá nóng tính, khó tính. Em cũng xấu người thôi chứ không có gì xuất sắc. Dường như gốc rễ vấn đề của tụi em là vì em hy vọng chồng em sẽ chủ động, nhưng chồng em nhiều lần không làm được nên sự tin tưởng và tôn trọng giảm đi...Cuộc sống của em chán lắm chị à. Em không còn muốn chăm sóc bản thân, chăm sóc cho gia đình nữa. Em cũng hết động lực để phấn đấu trên đường đời. Mỗi khi muốn gần lại, trong đầu em lại hiện lên những từ mày tao, giết chóc. Em cảm thấy ghê tởm và tình yêu chết dần. Phải làm sao đây chị ơi? Cuộc đời đối với em thật là vô nghĩa khi gia đình không phải là chỗ dựa.
Thanh Xuân - thanhxuanvn1978@
 Chào bạn,
Những gì bạn kể về chồng mình minh chứng rất rõ ràng điều bạn nói: chồng bạn không còn quan tâm đến gia đình nữa. Nhưng ở đây, Hạnh Dung muốn thêm vào câu của bạn chữ CÒN. Bởi Hạnh Dung nghĩ rằng đã từng có lúc nào đó chồng bạn không như vậy, và có những gì đó đã xảy ra, đã diễn biến âm thầm, để đến nỗi cả bạn lần anh ấy đều đang buông xuôi mọi việc.


Thật sự khi đọc thư của bạn, Hạnh Dung hình dung ra một bức thư khác nữa, có thể là của chính chồng bạn gửi cho Hạnh Dung, than thở về một người vợ hình như cũng chả còn quan tâm đến gia đình, đến chồng, đến chính bản thân mình. Người vợ đó đã vốn không phải là có nhan sắc, cũng chẳng có chút cố gắng nào chăm sóc cho bản thân. đã thế lại hết sức nóng tình và khó tính, chẳng thề nào mà chiều chuộng được cô ta. Người chồng kể rằng anh ta vẫn thực hiện tốt mọi nghĩa vụ của người đàn ông với gia đình, nộp tiền đầy đủ… Nhưng cô vợ đó cũng chẳng chịu chăm sóc gia đình. Còn riêng tư vợ chồng, cô ấy thụ động đến phát chán…

Tấ nhiên, bức thư đó chỉ là điều Hạnh Dung hình dung ra, để chính mình có được sự cân bằng giữa một câu chuyện kể có ý kiến của cả từ hai phía. Và khi nghĩ tới một bức thư như thế, Hạnh Dung phần nào có thể hiểu được tình trạng gia đình của bạn một cách chính xác hơn. Còn bạn, nghe Hạnh Dung miêu tả, bạn có nghĩ được điều gì sáng sủa hơn về phần lỗi của mình trong việc buông xuôi để cho mọi thứ lụi tàn một cách ủ ê đến thế hay không?

Đừng nghĩ đến giải pháp ích kỷ: sinh con để giải thoát cho mình. Bởi một đứa trẻ có quyền và cần được sinh ra từ hạnh phúc, sống trong hạnh phúc. Bạn sẽ chẳng giải quyết được chuyện gia đình, cũng không giải quyết được chuyện của mình bằng một đứa con. Sự ra đời của đứa trẻ có lẽ chỉ làm rối thêm, phức tạp thêm những vấn đề chưa giải quyết. Bạn biết gốc rễ của vấn đề là từ việc bạn muốn chồng chủ động, tại sao bạn lại phải thụ động nhìn mọi thứ tan vỡ như vậy?

Hãy làm gì đó, lắc rung, la lớn hay thậm chí đòi hỏi… để cuộc sống chung của hai người không còn vật vờ và hướng ra bên ngoài, về hai phía khác nhau. Hãy chăm sóc bản thân mình, uốn nắn chính bản thân mình những tính quá xấu với một người vợ: nóng tính và khó tính. Thay đổi từ bản thân mình và làm cho chồng ngạc nhiên, cuốn chồng theo những thay đổi. Gạt bỏ những ám ảnh về ngôn từ mà chồng bạn đã nói (có thể một phần nguyên nhân là tức giận về những cư xử của bạn), thay đổi những ám ảnh về bạn mà có thể chồng bạn cũng có trong đầu. Hãy làm tất cả để đánh thức cuộc sống của mình dậy.

Nói thật, nếu nghe bạn kể về chính mình cuối bài và so với hình ảnh bạn vẽ ra về chồng đầu bài, Hạnh Dung nghĩ rằng khối bạn đọc nữ sẽ nghĩ: cô này… thế là còn may. Vậy thì hãy bắt đầu làm gì đó từ cái nhìn chân thực về chính bản thân mình để mà lạc quan và vui vẻ bắt tay vào cuộc cứu vớt cuộc đời mình, gia đình mình.
BÌNH LUẬN FACEBOOK
TIN LIÊN QUAN

Comments[ 0 ]


Đăng nhận xét